Vùng biên giới Ngọc Hồi (huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum), xưa nay trẻ em dưới 7 tuổi hằng ngày phải theo cha mẹ lên nương rẫy, nắng mưa đã có bóng cây... Vào nhà trẻ hay đi học mẫu giáo được coi như là chuyện “xưa nay hiếm”. Với nhiều nội dung biện pháp phù hợp, Công ty 78 và Công ty 732 (Binh đoàn 15) đã đưa toàn bộ “Akay” vào nhà trẻ, vào trường nội trú để học tập...

“Dựng nghiệp” từ cái chữ của con Từ thành phố Plei-cu – Gia Lai lên Công ty 78 gần 200km, nhưng chúng tôi phải đi mất 6 giờ. Những cung đường đất lầy lội, những suối nước ngăn cách, những rừng le, rừng già nối dài thâm u... là vật cản ngăn cách các cháu đến trường học tập. Để tạo điều kiện giúp nhân dân đi lại và cũng để các cháu có nơi vui chơi, học tập, Công ty 78 đã đầu tư hơn 5 tỷ đồng xây dựng 6 nhà trẻ, một trường nội trú với các trang bị dạy và học đầy đủ. Cô giáo cầm tay “Akay” nắn từng nét chữ. Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, Đại tá Nguyễn Xuân Minh – Giám đốc Công ty 78 cho biết : “Những năm đầu, số công nhân tuyển dụng lên đây đa số không bám trụ được vì cuộc sống quá khó khăn. 6 tháng mùa mưa là 6 tháng địa bàn xã Mo Ray như một “ốc đảo” ngăn cách chúng tôi với các địa bàn xung quanh, cuộc sống hoàn toàn tự cung tự cấp. Ổn định cuộc sống của công nhân và người lao động lúc này được xem là nhiệm vụ trọng tâm. Một trong bài học kinh nghiệm quý nhất đối với lãnh đạo chúng tôi là tập trung xây dựng các nhà trẻ khang trang, sạch sẽ, đầy đủ các tiện nghi sinh hoạt và đồ dùng để các cháu vui chơi, học tập. Các cô giáo được tuyển dụng về dạy ở trường phải nhiệt tình, trách nhiệm, phải thực sự coi các cháu là con em trong gia đình… Như vậy, người lao động yên tâm khi gửi “Akay” vào nhà trẻ và tập trung cho lao động sản xuất… Thế là bước đầu chúng tôi đã thành công… Như vậy, đến nay có thể khẳng định, chuyện “lập nghiệp” của Công ty 78 trên vùng biên giới Sa Thầy bắt đầu từ những “Akay” đi học cái chữ, con số...”. “Akay” hát giữa vùng biên Cách Trường mẫu giáo đội 3 chừng 500m, chúng tôi đã nghe tiếng hát bập bẹ của các cháu: “Cháu lên ba, cháu đi mẫu giáo…”. Đến nơi, các cháu như đàn chim non vòng tay chào chú, cháu nào cũng sạch sẽ, ngộ nghĩnh rất đáng yêu và dễ thương. Cô giáo Vũ Xuân Lộc, người có thâm niên giữ trẻ lâu nhất ở đây cho chúng tôi biết : “Để có trường lớp đàng hoàng và các cháu học hành nền nếp như bây giờ, các cô giáo ở đây công tác đã hơn 7 năm và đi bộ hơn 1.000km, để vận động bố mẹ cho các cháu đến lớp. Thời gian đầu vận dụng phương pháp: Sáng đến nhà đón cháu, chiều đưa cháu trả lại cho ba mẹ nhưng mãi cũng chỉ được 7, 8 em, rồi lên 15, 20 em, nhiều lúc cũng nản chí, muốn chuyển vị trí công tác khác, nhưng nghĩ đến việc các cháu thất học, phải chịu nắng mưa ngoài trời, da đen cháy, bệnh tật, nhiều cái chết thương tâm… Thương quá! Thế là các cô giáo lại tăng cường làm công tác “vận động quần chúng”. Ba mẹ các cháu gửi con đến trường, ngoài được ưu tiên trong công việc, các cháu lại được miễn phí hoàn toàn, các cô chăm bẵm, dạy bảo tốt nên chỉ sau một tháng các “Akay” vào nhà trẻ, cháu nào cũng mập mạp, trắng trẻo dễ thương; đặc biệt các cháu rất ngoan, hát được nhiều bài hay, múa đẹp; biết chào hỏi ông, bà, cha, mẹ, nhiều cháu đã nhanh chóng làm quen với chữ viết, con số… điều mà từ trước đến nay ở vùng biên giới này trẻ em chưa bao giờ có. Thấy con cái làm được nhiều “việc lạ”, vui cái đầu, mừng cái bụng, thế là các gia đình có trẻ nhỏ đều gửi con vào nhà trẻ”. Giã từ đỉnh núi Chư Mon Ray, chúng tôi đến vùng biên giới Ngọc Hồi, khi bóng chiều đã ngả ngang qua những cây Kơ nia xanh tốt. Cùng chúng tôi đến thăm “Akay” ở Trường mẫu giáo, Đại tá Võ Văn Nguyên, Giám đốc Công ty 732 cho biết: “Quan điểm của lãnh đạo chúng tôi là ưu tiên con em cán bộ, công nhân, người lao động, tạo điều kiện tốt nhất cho các em được học tập. Đến nay, Công ty 732 đã đầu tư xây dựng 8 nhà trẻ, 11 lớp học với 367 cháu. Năm 2009, đã đầu tư xây dựng, sửa chữa và mua sắm thiết bị cho các cháu học tập hơn 465 triệu đồng, hỗ trợ các cháu mỗi ngày 5.000 đồng tiền ăn thêm...”. Bế con gái trên tay, sau một ngày xa ba mẹ nhưng được các cô Trường mẫu giáo dạy bảo, chăm sóc… Chị Y H’Mý vui vẻ tâm sự : “Vợ chồng mình cưới nhau hơn 3 năm, mới được bé A Kiên đây. Lúc đầu mình không muốn gửi nó đâu, sợ đông người nó ốm đau thì buồn lắm. Nhưng nghe lời cô giáo nói và thấy các cháu nhỏ học tập ở đây đứa nào cũng khỏe mạnh, ngoan ngoãn thế là vợ chồng mình gửi bé vào nhà trẻ. Mới gần 3 tháng đi nhà trẻ, mà cháu lớn rất nhanh, lại ngoan ngoãn, chiều nào về cũng bi bô kể chuyện Bác Hồ thương thiếu nhi… và hát múa rất hay…”. Theo QĐND