(Tinh yeu gioi tinh) - Em năm nay 29, còn anh 31, tuy nhiên, khi em nói đến chuyện cưới xin thì anh lại trù trừ, không nhiệt tình.

Chị Thanh Bình thân mến!

Hôm nay em gửi đến chị đôi dòng tâm sự và rất mong chị hãy cho em lời khuyên.

Em năm nay 29 tuổi, công việc ổn định, sống vui vẻ và thân thiện với mọi người. Em sống hòa đồng, hay nói hay cười, tâm lý, dễ gần nên những người tiếp xúc với em đều được em để lại ấn tượng tốt. Tuy nhiên, dường như em chỉ gây ấn tượng tốt trong lòng mọi người đủ để dừng lại ở 1 tình bạn, còn tình yêu thì cho đến bây giờ em cũng không biết là mình đã yêu thực sự hay chưa.

Em đã nhận lời tỏ tình của 4 người con trai, nhưng cả 4 người đều bỏ em ra đi vì những lý do khác nhau trong đó có 1 người em chia tay từ đầu năm nay với lý do rất đơn giản là em muốn cưới còn người đó thì chần chừ. Mặc dù em đã 29 tuổi, anh ấy 31. Em nói năm nay là tuổi đẹp nhưng anh nói không hợp tuổi của anh và muốn sang năm mới tính chuyện đó. Em sợ rằng 'đêm dài lắm mộng' và sang năm anh sẽ không cưới nên nói chia tay.

Không phải em muốn chia tay anh ấy mà đó là sự bất đắc dĩ. Nếu như anh nói thế và chứng minh để em yên tâm chờ đợi 1 năm thì không sao nhưng dường như anh chỉ nói để đó và không có ý định chuẩn bị cho đám cưới như lời anh nói. Anh không đưa em về nhà anh chơi, cũng không giới thiệu em với bạn bè anh. Có đôi lần anh nói cho anh về nhà em chơi, em cũng đồng ý nhưng chưa thực hiện được, khi thì do khách quan, khi thì do anh bận. Em yêu anh vì thấy mọi thứ 2 đứa cũng phù hợp và 1 điều quan trọng là em đã 29 tuổi, em không có nhiều thời gian và cơ hội để lựa chọn. Em chỉ muốn có 1 người chồng thực sự và ổn định cuộc sống gia đình nhưng quan điểm này của em và anh không hợp nhau. Anh đã 31 tuổi nhưng không nghĩ rằng ở cái tuổi đó cần phải ổn định gia đình, anh vẫn dành gần hết thời gian cho công việc (hiện nay anh đang làm trưởng phòng kỹ thuật của 1 công ty lớn).

Em cũng muốn nói thêm với chị về việc bọn em quen nhau. Em quen anh qua mạng và bon em cách xa nhau 1700km. Nhưng khi anh lên mạng xã hội là lúc anh chuẩn bị chuyển tới nơi em đang sống để làm việc cho 1 dự án mới (có thể sẽ kéo dài 2 năm). Vậy là từ lúc làm quen trên mạng đến lúc bọn em gặp nhau là không lâu (1 tháng). Từ lúc gặp anh bọn em thường xuyên nhắn tin cho nhau và gặp nhau hàng tuần mặc dù công việc của anh khá bận rộn. Và em cũng không phải chờ đợi lâu lời tỏ tình của anh, em nhận lời yêu anh. Tình yêu đó kéo dài bình yên được 5 tháng mặc dù đôi lúc anh khá vô tâm nhưng em đều thông cảm vì biết do đặc thù công việc của anh.

Anh ấy muốn tập trung cho công việc (Ảnh minh họa)

Nhưng sau 5 tháng đó em nói xa xôi về tương lai của 2 đứa xem anh định liệu thế nào thì anh nói năm nay anh không được tuổi trong khi anh biết rằng em đã 29 tuổi. Anh nói 2 đứa làm đám hỏi trước rồi sang năm cưới. Nếu như lời anh nói có chút niềm tin và trong thời gian đó anh có thể đưa em về nhà ra mắt gia đình thì em sẽ yên tâm chờ đợi nhưng anh không làm như thế. Em quyết định chia tay vì cảm thấy tình yêu này không có hậu.

Anh không níu kéo em mà chỉ nói có thể làm bạn được không, thỉnh thoảng có thể gặp em được không. Em không đồng ý với đề nghị đó nên đã xóa số điện thoại của anh. Nhưng 1 lần tình cờ em lắp sim cũ vào và thấy có tin nhắn anh nói nhớ nhung em từ năm trước. Vì đã xóa số nên em không nhận ra đó là tin nhắn anh gửi nên em gọi lại theo số đó và hỏi là số điện thoại của ai. Anh nhận ra em (vì anh chưa xóa số của em) rồi hỏi thăm em thế nào. Em cũng có hỏi thăm anh như bình thường. Sau cuộc gọi đó anh nhắn tin cho em nói rằng gần đây anh rất nhớ em và xin em cái hẹn đi uống cafe. Em đã đồng ý, kể từ hôm đó chúng em liên lạc lại với nhau. Tuy nhiên, mỗi lần nhắn tin chủ yếu là do em chủ động nhắn trước.

Một lần anh mời em đi ăn tối, lúc về anh nhắn tin rất vui vì được đi ăn cùng em mong rằng lại được mời em nữa. Mẹ em nói tuổi của em hợp với tuổi Dậu (em tuổi Hợi) và mẹ nói em cố tìm người nào tuổi đó lấy sẽ rất tốt. Anh là người duy nhất em nghĩ tới điều đó và cơ bản em cũng không có đối tượng nào khác hiện nay để mà nghĩ tới. Hiện tại em rất băn khoăn không biết có nên chủ động liên lạc với anh tiếp để hy vọng tìm kiếm cơ hội với anh hay không. Cứ chủ động mãi em thấy mình thấp giá quá, trong khi anh cứ thờ ơ dửng dưng thì việc gì mình phải như vậy. Nhưng trong thâm tâm em lại thấy rất tiếc nếu bỏ lỡ 1 người như anh. Hơn nữa, dù em chủ động nhắn tin anh đều đáp lại rất nhiệt tình và vui vẻ.

Ngoài ra, em cũng có 1 băn khoăn nữa không biết anh có vợ chưa, mặc dù anh nói chưa và những gì em cảm nhận được thì em thấy anh là người thật thà như anh chưa có vợ thực sự. Sự nhạy cảm của em cũng tương đối tốt nên em cũng rất tin điều đó là sự thật. Nhưng báo chí, bạn bè trong xã hội hiện nay, em thấy có khá nhiều người bị đàn ông có vợ lừa nên mặc dù linh cảm là vậy mà em vẫn thấy sợ và bắt mình phải nghi ngờ anh.

Theo chị em nên làm gì để tìm hiểu sự thật về gia đình anh bây giờ (gia đình anh đang sống cách xa nơi em 1700km) và em có nên gạt bỏ cái tôi để tìm kiếm cơ hội với anh không? (Em gái).

Em không biết có nên tiếp tục liên lạc với anh trước (Ảnh minh họa)

Trả lời:

Chào em, cảm ơn em đã gửi băn khoăn về chuyên mục, qua câu chuyện của em chị hiểu em là một cô gái tốt, đã đến tuổi kết hôn, tuy nhiên, em băn khoăn không biết có nên yêu tiếp không khi anh ấy chưa có ý định cưới.

Quả thật ở tuổi em và anh ấy, cả hai đều đã đến lúc phải lập gia đình, tuy nhiên, người đàn ông thì thoải mái hơn, anh ta không quá bị thúc bách và đến mức phải lo lắng rằng mình sẽ khó kết hôn sau này như phụ nữ , vi vậy tâm lý của anh ấy hoàn toàn có thể hiểu được. Song nếu như, khi xác định yêu và có ý định lâu dài, nam giới sẽ nhìn tuổi của phụ nữ và cầu hôn cô ấy, rất tiếc bạn trai em không muốn như vậy.

Việc em chia tay cũng là hợp lý, và sau đó anh ấy nói nhớ nhung em đó cũng là tâm lý bình thường của con người, tuy nhiên, nếu như thực sự anh ấy thích em thì anh ấy sẽ là người chủ động rủ em đi chơi chứ không phải em, tất nhiên, em nhắn tin anh ấy vẫn trả lời vui vẻ, song nó cũng cho thấy, anh ấy không thực sự nhiệt tình trong chuyện yêu đương và cưới xin lắm.

Song, có một điều chị khá ngạc nhiên về em, đó là em có thể yêu một người mà không biết bạn bè, nhà cửa của người đó, không được giới thiệu gì cả, và thậm chí còn đang lo lắng anh ta có vợ hay chưa? Em đã 29 tuổi mà chẳng lẽ vẫn còn ngờ nghệch trong chuyện đó thế? Không thiếu cách em có thể kiểm tra xem anh ta có gia đình chưa, có thể không cần về nhà nhưng em biết cơ quan làm việc, có thể gọi điện đến giả bộ hỏi bạn bè, gia đình, nơi ở để tìm hiểu. Cũng có thể em nhắn tin, gọi điện vào những buổi tối, đêm khuya thì sẽ biết ngay sự thật.

Phụ nữ ở tuổi em đúng là cơ hội tìm bạn trai sẽ ít, em cũng có thể chủ động để tìm hạnh phúc cho mình. Anh ấy đáp lại em nhiệt tình và vui vẻ thì có thể hy vọng và tin tưởng, nhưng nếu cứ mãi là em chủ động thì không nên. Khi thấy một cô gái thường xuyên quan tâm đến mình, người đàn ông sẽ tự hiểu, song nếu như anh ta vẫn cứ mãi 'lửng lơ con cá vàng' như vậy thì chứng tỏ anh ta chưa sẵn sàng, nếu yêu thực lòng đàn ông sẽ giành quyền chủ động chứ không thế em ạ.

Vì vậy, nếu em thấy buồn và sợ tiếc một người như thế, em hãy cứ liên lạc như bạn bè bình thường, nhưng đừng tỏ ra nóng vội cưới xin quá không anh ta nghĩ mình 'có giá' và đánh giá thấp em. Em cứ vô tư, vui vẻ, làm quen và mở rộng những mối quan hệ khác, có thể người mà em thực sự thích lại không phải là anh ấy nữa. Biết đâu, trong những lần giao lưu quan hệ, em lại tìm được người tốt hơn. Còn chuyện cưới xin, phụ nữ chỉ nên gợi ý khéo léo, nếu nam giới tỏ ra không hứng thú thì chứng tỏ họ không thật lòng yêu và không muốn xác định gì với mình.

Chúc em vui vẻ.