(Nguoiduatin.vn) - 13 tuổi đi làm thuê, bị ép bán trinh để rồi đến khi có thai lại phải cho đi chính đứa con do mình rứt ruột đẻ ra. Đó là bi kịch của bé M, 13 tuổi ngụ xã Thành Đông, huyện Tân Hiệp, tỉnh Kiên Giang.

Gia đình li tan

M ngồi lặng trong căn phòng trọ lụp xụp với dáng vẻ gầy yếu, ánh mắt mệt mỏi nhìn xa xăm, khiến tôi không khỏi chạnh lòng, thương cảm. Cha của em, ông H trầm ngâm với điếu thuốc trên tay, thi thoảng lại ngước nhìn con gái mà thở dài đau xót. Sau phút rụt rè ban đầu, em M kể cho tôi nghe câu chuyện đau lòng của mình. M sinh ra trong một gia đình nghèo khó cơm không đủ ăn. M là con gái thứ hai trong một gia đình có ba anh em. Từ nhỏ em đã rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ làm cha mẹ buồn lòng.

Không ai ngờ em bé thơ ngây này đã làm mẹ

Thế nhưng, bi kịch sớm đến với gia đình em. Không chịu nổi cuộc sống vất vả, bần hàn cha mẹ M quyết định ly dị. Vừa tròn 7 tuổi, cha bỏ lên TP.HCM kiếm kế sinh nhai. Năm sau, mẹ M lấy chồng khác. Em ở với mẹ và thường bị cha dượng la mắng, hắt hủi. Năm 10 tuổi, đang học lớp 2, M phải nghỉ học để bắt cua, mò ốc kiếm tiền mua gạo. Đó là những ngày tháng triền miên em bị ghẻ lạnh và ăn không được no, ngủ không đủ giấc.

Mẹ M xin cho em làm ở một quán nhậu tại thị xã Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Ngày đầu tiên đi làm, mẹ em đã lấy trước của bà chủ (tên P) 3 triệu đồng rồi để đứa con thơ ở lại làm trả nợ. Bà chủ bắt M ở luôn trong quán không cho về nhà với lý do nhà xa. Ở đây, từ sáng sớm đến đêm khuya, M phải làm đủ thứ công việc, từ phụ bếp, rửa chén tới phục vụ bàn, không một lúc nào được nghỉ ngơi.

Làm được hơn một tháng, bà chủ ép buộc M đến khách sạn để bán trinh. Đó là một ngày kinh hoàng mà cả cuộc đời của em không thể quên. Một người đàn ông ngoài 30 tuổi đã hãm hiếp M. Dù em cự tuyệt, la hét, kêu cứu nhưng không một ai can thiệp vì khách sạn đó đều là người của bà chủ. M nhớ lại: “Em không biết chuyện gì cả, bà kêu em tới đó thì em tới, đâu ngờ... bà làm vậy”. Từ cái ngày định mệnh đó, em trở nên trầm cảm nhút nhát và hay giật mình. Nhìn M đưa tay mân mê vạt áo mà lòng tôi nhói đau.

Nỗi đau khôn nguôi

Sau lần ấy, M còn bị bà chủ ép buộc bán dâm 3 lần nữa. Mỗi lần như vậy bà trừ vào số nợ mà mẹ của M đã ứng trước. Theo lời M, ở chỗ em làm có nhiều trường hợp đi bán dâm, trong đó em là nhỏ tuổi nhất. Có người bị ép làm, có người tự nguyện cho bà ta điều động nhưng ai cũng thường xuyên bị chửi bới, đe dọa.

Hơn hai tháng sau, M bắt đầu thấy cơ thể có những dấu hiệu bất thường như hay chóng mặt, buồn nôn. M đi khám và phát hiện mình đã có thai. Bác sĩ thấy M còn quá nhỏ nên hỏi chuyện thì M kể lại sự việc. Vị bác sĩ tốt bụng khuyên M báo cho gia đình biết. Từ dưới quê, mẹ M tức tốc lên thăm con gái và điện thoại cho cha em. Lúc cha em chưa tới nơi, bà chủ đã đưa cho mẹ con M một số tiền rồi dỗ ngon dỗ ngọt bảo M đi phá thai nhưng mẹ M không đồng ý. Khi tôi thắc mắc, tại sao gia đình khó khăn như vậy, không cho M phá thai mà giữ đứa bé lại, cha M bùi ngùi: “Ông bà mình hồi nào đâu có làm như vậy, làm thế sẽ mang tội lắm. Đứa bé phải được sinh ra, mình nuôi không nổi thì cho người ta nuôi”.

Đến tháng sinh, em được đưa vào bệnh viện Từ Dũ. Khi em nhập viện, hàng xóm không khỏi lo lắng với thân hình chưa trưởng thành của em. Em nhỏ như vậy liệu có “mẹ tròn con vuông” được không? Rất may, ca sinh an toàn, bé gái nặng 2,8 kg. Ngày em xuất viện, hàng xóm đến thăm chật nhà, người cho gạo, người cho tiền làm hai cha con M xúc động rơi nước mắt.

Đứa bé chưa đầy tháng, cha của M mang cho một gia đình hiếm muộn làm con nuôi. Gia đình này kinh tế rất khá giả. Tuy ở xa nhưng anh vẫn giữ liên lạc với đứa bé: “Cho người ta giàu có, tui cũng yên tâm. Giờ mình nghèo không có điều kiện chăm sóc đành phải chịu vậy”, anh tâm sự. Nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của M, tôi hỏi có nhớ con không? Ngay lập tức, nước mắt M rơm rớm: “Em nhớ nó lắm, khi nào có nhiều tiền em sẽ mang nó về nuôi, em không muốn xa con em chút nào hết”.

Hiện, vụ việc của em M đang được cơ quan công an tỉnh Đồng Tháp xử lý. Chia tay gia đình M khi chiều chạng vạng, ánh mắt buồn bã trên khuôn mặt non nớt khiến tôi không khỏi chạnh lòng.

Các bậc cha mẹ cũng cần nhìn lại mình

Cha của M muốn chúng tôi viết về hoàn cảnh M, để những người làm cha làm mẹ khác nhìn thấy con gái anh mà cố gắng sống làm sao để con mình khỏi rơi vào cạm bẫy như thế. Ba M cũng nói, anh vô cùng hối hận. Bây giờ, anh sẽ đưa cả ba đứa con cùng vợ lên sống cùng. Cuộc sống sắp tới của gia đình sẽ vô cùng khó khăn nhưng cha của M nói sẽ cố gắng làm việc để lo cho các con bớt khổ và bù đắp một phần nào đó cho M.

Đ. Công- Hương Sen