“Tôi chưa kịp hỏi gì thì bà T. đã tung váy áo trước mặt chồng tôi. Do xấu hổ, chồng tôi vội vàng chạy vào nhà, gọi điện thoại cho công an khu vực”...

Nè, xem… của mình đi!

Đó là một phần trong nội dung khởi kiện của bà H. Bà cho biết vợ chồng bà ở sát nhà bà T. Ngày 14-2, khi đi công việc về, vợ chồng bà phát hiện tấm bảng hiệu công ty bị ai đó tháo dỡ. Đoán việc này do bà T. (hàng xóm) thực hiện nên bà kêu cửa nhà bà T. định hỏi lý do. Chưa kịp nói câu nào, bà T. từ trong nhà đi ra chửi om sòm rằng bà là “đĩ”, là “me Tây” rồi tung váy áo trước mặt chồng bà (là người nước ngoài).

Bà H. bảo do xấu hổ, chồng bà nói bà T. đi vào mặc quần vào rồi hãy ra nói chuyện nhưng bà T. trụ lại bảo: “Nè, xem… của tao đi” rồi có thêm một số hành động thô tục. Chịu không nổi cảnh này, vợ chồng bà bỏ vào nhà và gọi điện thoại cho công an đến giải quyết. Tuy nhiên, khi công an đến, bà T. khóa cửa nên lực lượng chức năng không thể lập biên bản sự việc.

Bà H. trình bày tiếp, tưởng vụ việc êm xuôi, ai ngờ tối cùng ngày, bà T. tiếp tục lặp lại điệp khúc cũ, bảo bà là “đĩ”, là “me Tây”. Chưa hả cơn ức chế, bà T. còn ném phân vào nhà bà...

Tôi không làm sai!

Nhận thấy bà T. quá đáng, làm ảnh hưởng đến danh dự, nhân phẩm, uy tín vợ chồng mình nên bà H. khởi kiện ra TAND quận Thủ Đức (TP.HCM) yêu cầu bà T. phải xin lỗi, bồi thường 27 triệu đồng.

Khi được tòa mời đến hòa giải, bà T. phân bua lời khai của vợ chồng bà H. là không đúng sự thật, có ý vu khống bà. Bà kể, nguyên nhân của sự việc là do vợ chồng bà H. thuê nhà của hàng xóm bà, sau đó gắn biển hiệu công ty lấn sang đất bà. Bà đã yêu cầu phải đặt lại cho đúng vị trí nhưng không thấy ai thực hiện. Sau một thời gian, bỗng nhiên biển hiệu được ai đó gỡ xuống, bà không liên quan. Vợ chồng bà H. bảo rằng bà làm chuyện xấu là không đúng nên bà phản tố, đề nghị tòa buộc vợ chồng bà H. phải công khai xin lỗi và bồi thường lại 27 triệu đồng.

Thiếu chứng cứ, tòa bác cả hai bên

Đưa vụ án ra xét xử,HĐXX nhận định nguyên nhân mâu thuẫn xuất phát từ bà H. nghi ngờ bà T. tháo dỡ biển hiệu của công ty mình. Tuy nhiên, qua xem xét thực tế và lời khai của những người liên quan không có cơ sở khẳng định bà T. tháo biển hiệu. Sự việc xảy ra không được chính quyền địa phương lập biên bản ghi nhận. Vợ chồng bà H. cho rằng đã bị bà T. chửi bới, ném phân, bị xem tốc váy... là phạm đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình nhưng lại không có tài liệu, chứng cứ gì cụ thể để chứng minh. Nguyên đơn cũng không chứng minh được đã có chi phí hợp lý để hạn chế, khắc phục thiệt hại... Phía bà T. lại không thừa nhận lời trình bày của vợ chồng bà H. là đúng, vì vậy HĐXX không có cơ sở để chấp nhận yêu cầu khởi kiện của vợ chồng bà H.

Cạnh đó, bà T. cho rằng vợ chồng bà H. có lời nói, hành động xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm, uy tín của mình nhưng cũng không có tài liệu, chứng cứ gì cụ thể để chứng minh nên tòa cũng không chấp nhận yêu cầu phản tố. Tóm lại, sau khi xem xét vụ án, tòa không chấp nhận yêu cầu của hai bên.

Không đồng ý, mới đây vợ chồng bà H. đã kháng cáo bản án.

Thiếu chứng cứ, dễ bị tòa bác đơn

Mâu thuẫn dẫn đến cãi nhau là một việc bình thường. Trong lúc nóng giận, việc một người không kiểm soát được hành vi, lời nói dẫn đến xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm của người khác cũng không phải là chuyện hiếm. Tuy nhiên, khi xét xử, tòa chỉ căn cứ vào chứng cứ do các bên đưa ra để làm cơ sở giải quyết vụ án. Do vậy, thực tế có hành vi xúc phạm danh dự, nhân phẩm không có nghĩa rằng tòa sẽ chấp nhận yêu cầu đòi bồi thường nếu nguyên đơn không xuất trình được chứng cứ chứng minh. Ở vụ án này, theo tôi, tòa bác yêu cầu của cả hai bên là có cơ sở.

Luật sư CAO QUANG THUẦN, Đoàn Luật sư TP.HCM

HỒNG TÚ