(PL&XH) - Chiều hôm qua (25-10), các ĐB Quốc hội đã thảo luận tại hội trường về dự thảo sửa đổi Luật Phòng cháy chữa cháy (PCCC).

Buộc hộ gia đình trang bị phương tiện PCCC là thiếu khả thi!

Theo báo cáo giải trình, tiếp thu chỉnh lý dự thảo của UBTVQH, hiện nay việc đầu tư từ ngân sách Nhà nước trên tất cả các lĩnh vực đều được Luật Ngân sách Nhà nước quy định. Tuy nhiên, đối với danh mục chi cho nhiệm vụ PCCC hiện chưa được quy định riêng nên khó bảo đảm trên thực tế. Nhiều ĐB cho rằng, ngân sách chi cho PCCC còn eo hẹp, dẫn đến những hình ảnh “phản cảm” khi có lực lượng chữa cháy xông vào dập lửa không có trang bị chống cháy.

ĐB Trương Thị Thu Trang (tỉnh Tiền Giang) cho rằng, cần cụ thể hóa qui định về chế độ chính sách đối với người trực tiếp tham gia chữa cháy, bổ sung qui định về trường hợp bị chết, hy sinh khi chữa cháy. Cụ thể, với cảnh sát PCCC thì theo chế độ của lực lượng CAND, còn những người tham gia khác thì hưởng phụ cấp, bồi dưỡng vật chất phù hợp do Chính phủ qui định.

Nhất trí việc bổ sung giảng dạy về PCCC tại các cơ sở đào tạo, giáo dục nhưng ĐB Nguyễn Văn Minh (tỉnh Bắc Kạn) cho rằng phải qui định trách nhiệm của cơ quan quản lý Nhà nước về kỹ năng, chương trình cụ thể. Đồng thời, phải tăng cường trang thiết bị PCCC đáp ứng nhu cầu cấp bách trước diễn biến phức tạp về cháy nổ hiện nay. Cũng theo ĐB Minh, việc nâng cao trách nhiệm của chủ hộ gia đình trong PCCC là cần thiết, nhưng buộc hộ gia đình phải chuẩn bị phương tiện PCCC tại chỗ là thiếu tính khả thi vì còn phụ thuộc vào điều kiện kinh tế của từng hộ gia đình. Với những chợ, trung tâm thương mại, kho tàng được xây dựng trước ngày Luật PCCC có hiệu lực không đảm bảo qui định về PCCC, có nguy cơ cháy nổ cao, ĐB Minh đồng tình với dự thảo giao cho UBND các tỉnh kiểm tra, xử lý, nhưng cần qui định về lộ trình để xử lý dứt điểm những trường hợp cố ý chây ỳ.

Đồng tình với việc nâng cao trách nhiệm người đứng đầu các cơ quan, doanh nghiệp, chủ hộ gia đình về PCCC, nhưng ĐB Bùi Văn Xuyền, tỉnh Thái Bình khẳng định vẫn phải lấy lực lượng PCCC chuyên nghiệp làm nòng cốt và bố trí kinh phí phù hợp cho lực lượng CS PCCC. Còn theo ĐB Ngô Thị Minh (tỉnh Quảng Ninh), nên bỏ qui định về trách nhiệm bồi thường của người đứng đầu vì đây là việc không ai mong muốn, và phòng cháy là trách nhiệm của mọi tổ chức, gia đình, cá nhân. Bên cạnh đó, Luật Trách nhiệm bồi thường Nhà nước đã qui định rõ trách nhiệm bồi thường. Đồng thời, theo ĐB Minh, cần có qui định chặt chẽ về hệ thống báo cháy phù hợp với các loại công trình, nhất là các tòa nhà cao tầng, cần kiểm định thiết bị trước khi lắp đặt, trang bị vòi phun nước tại chỗ… để giảm thiểu thiệt hại. Hiện nhiều cơ sở chưa thực hiện các qui định an toàn về gas nguyên liệu, tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ nhưng kiểm tra, xử lý vi phạm chưa thường xuyên, nghiêm túc. Do đó, phải cụ thể trách nhiệm cơ quan nào kiểm tra thiết bị PCCC trước khi lắp đặt, thuộc cơ quan PCCC hay cơ quan đăng kiểm?

Nhiều ĐBQH cho rằng, việc chữa cháy tại các vụ cháy lớn như Trung tâm thương mại Hải Dương cần được rút ra bài học để cụ thể hóa vào luật. Ảnh: TL

Thống nhất số điện thoại cứu hộ

Tại các khu công nghiệp, khu chế xuất, khu công nghệ cao, phải thành lập Đội PCCC chuyên trách, gần như chính quy, và được hưởng lương tại các doanh nghiệp để ứng phó kịp thời khi có sự cố xảy ra là ý kiến của ĐB Trần Thị Dung, tỉnh Điện Biên. Theo ĐB Dung, chủ đầu tư các dự án phải trang bị các thiết bị phòng cháy, chứ không phải ngân sách Nhà nước.

Quan tâm đến việc xử lý trách nhiệm khi xảy ra cháy nổ, ĐB Nguyễn Anh Sơn, tỉnh Nam Định, cho rằng, thực tiễn nhiều vụ cháy nổ lớn xảy ra nhưng rất khó xác định trách nhiệm cá nhân, tổ chức. Vì vậy cần qui định chế tài cụ thể để răn đe, nếu không khi xảy cháy chết người, thiệt hại tài sản lớn cũng không qui được trách nhiệm cho ai, trách nhiệm gì?

ĐB Nguyễn Mạnh Cường (tỉnh Quảng Bình) đề nghị, những công trình trước khi Luật PCCC năm 2001 có hiệu lực mà không đảm bảo an toàn PCCC có thể phải đóng cửa, di dời nên cần nghiên cứu kỹ để đảm bảo các phương án xử lý thống nhất, và nên giao cho Chính phủ qui định xử lý, không nên giao cho địa phương. Bên cạnh đó, cần có số điện thoại cứu hộ cứu nạn, dễ nhớ, thống nhất trong cả nước để ai cũng có thể nhớ và gọi được khi bị nạn, tránh tình trạng như vụ chìm tàu Cần Giờ, các nạn nhân hoảng loạn không biết gọi đến đâu.

Theo báo cáo giải trình tiếp thu, chỉnh lý của UBTVQH thì vấn đề cấm người thân của cảnh sát PCCC không được hành nghề kinh doanh dịch vụ phòng cháy là không phù hợp với quy định của Hiến pháp về quyền tự do kinh doanh. Việc kinh doanh dịch vụ phòng cháy của các chủ thể này cũng phải chấp hành các quy định của Luật Doanh nghiệp, Luật Đầu tư, Luật Thương mại và các văn bản liên quan. Vì vậy, UBTVQH đề nghị không bổ sung nội dung này vào dự thảo Luật.

Phương Thảo