(TGĐA Online) - Ju-on hoặc juon theo tiếng Nhật có nghĩa là “lời nguyền” (curse) hay “oán thù” (grudge). Ju-on là truyền thuyết kinh dị nổi tiếng của Nhật Bản. Câu chuyện là biến tấu về chủ đề ngôi nhà ma ám cổ điển, cũng như là một phép chuyển nghĩa của “hồn ma đầy thù hận” (Onryo).

Poster phim Ju-on Các bộ phim Ju-on kể về cuộc sống không bình yên của những người vô tình bị mắc phải lời nguyền, do hồn ma của hai mẹ con Kayako và Toshio, bị chồng sát hại trong ngôi nhà ở Nerima gây ra. Người ta nói rằng khi người chết mà lòng hận thù vẫn bùng cháy mãnh liệt, sẽ sinh ra lời nguyền. Lời nguyền ju-on xảy ra với những ai vô tình vướng phải nó. Chẳng hạn như bước vào ngôi nhà xảy ra án mạng, thậm chí chỉ cần tiếp xúc với người nào đã bị nguyền rủa, lời nguyền ju-on sẽ đeo bám và tước đi mạng sống của họ trước khi nó tìm kiếm các nạn nhân mới để tiếp tục gieo rắc nỗi kinh hoàng… Khởi đầu loạt phim Ju-on Takashi Shimizu đam mê phim ảnh từ nhỏ, từng trải qua bốn năm làm trợ lí đạo diễn. Muốn vươn lên, anh quyết định học đạo diễn tại trường Điện ảnh Tokyo. Tại đây, dưới sự dẫn dắt của Kiyoshi Kurosawa (con trai của cố đạo diễn huyền thoại Akia Kurosawa), Shimizu nhanh chóng nổi bật. Thời điểm năm 1998, bộ phim kinh dị Ringu làm dậy sóng nước Nhật và được Hollywood làm lại thành phiên bản The Ringu rất ăn khách, đã tạo cảm hứng mãnh liệt cho chàng đạo diễn trẻ. Được sự tiến cử nhiệt tình của Hiroshi Takashi, tác giả kịch bản phim Ringu, Shimizu đã gửi hai phim kinh dị ngắn(lấy cảm hứng từ lời nguyền Ju-on) cho nhà sản xuất của Ringu là Takashige Ichise xem. Ông này choáng váng trước thủ pháp đạo diễn táo bạo của Shimizu. Takashi Shimizu Nhà sản xuất Ichise đạt được thỏa thuận với công ty Nhật V-Cinema để làm hai phim phân phối thẳng ra video. Ông quyết định trao cơ hội cho Takashi Shimizu: “Hãy làm bất kì điều gì cậu thích, miễn là chúng thật sự rùng rợn!”. Shimizu mang tới cho ông một kịch bản, sau này trở thành nền tảng của loạt phim Ju-on. Shimizu quyết tâm làm một bộ phim kinh dị theo một phong cách hoàn toàn khác biệt, dù có thể anh sẽ thất bại thảm hại: “Ý tưởng của tôi là phải cho khán giả thấy ma một cách rõ ràng và sống động, chứ không phải những cái bóng hoặc cảm giác thấy ma như những phim khác!”. Năm 2000, hai bộ phim video kinh phí cực thấp với tựa đề Ju-on: The Curse, và Ju-on: The Curse 2, do V-Cinema phát hành video ở thị trường nội địa thu được thành công lớn. Cả nước Nhật xôn xao về những hình ảnh hãi hùng của hai bộ phim Ju-on, đồng thời dư luận cũng bắt đầu chú ý đến anh chàng đạo diễn trẻ mới 28 tuổi Takashi Shimizu. Ju-on lên màn ảnh rộng Tiếng tăm của hai bộ phim video Ju-on: The curse đã nhanh chóng vượt khỏi biên giới Nhật Bản và được công chúng khắp Châu Á truyền miệng. Nó thu hút sự chú ý của nhà điều hành sản xuất Roy Lee, người trước đó từng đưa Ringu đến Hollywood. Lee kể lại: “Lần đầu tôi nghe nói về Ju-on từ một nhà báo tên là Alvin Lu. Alvin đã quả quyết đó là bộ phim rùng rợn nhất mà anh ấy từng xem. Lu gửi tôi xem cả hai phần Ju-on: The curse. Mặc dù không có phụ dề, nhưng nó cực kì ghê rợn. Xem xong, tôi không thể tống khứ những hình ảnh kinh hoàng ra khỏi tâm trí”. Lee tiếp cận nhà biên kịch Stephen Susco, để nặn ra một kịch bản tiếng anh của Ju-on. Đúng lúc ấy, nhà sản xuất Ichise quyết định cho Takashi Shimizu đưa Ju-on lên màn ảnh rộng. Nội dung của hai phiên bản chiếu rạp cũng tương tự như video trước đó, chỉ thay đổi đôi chút. Năm 2003, Ju-on: The Grudge và Ju-on: The grudge 2 công chiếu tại Nhật, tạo cơn sốt phòng vé. Roy Lee thuyết phục bằng được đạo diễn Mỹ Sam Raimi, từng là một bậc thầy trong thể loại phim kinh dị và giờ nổi tiếng khắp thế giới với loạt phim Spide-man, xem hai phim Ju-on: The Grudge. Raimi nhận xét: “Ju-on là một trong những phim gây kinh hãi nhất mà tôi từng xem. Takashi Shimizu đã tạo nên những hình ảnh rùng rợn thật độc đáo. Phong cách và tiết tấu của nó không để cho bạn có thời gian để thở! Rõ ràng anh ta đã nâng thể loại này lên tầm cao mới!”. Ju-on đến Hollywood Sam Raimi sản xuất Ju-on phiên bản Mỹ lấy tên là The Grudge. Quyết định táo bạo và liều lĩnh nhất của ông là mời lại Takashi Shimizu làm đạo diễn, bất chấp việc anh không biết tiếng Anh. Một điều chưa có tiền lệ ở Hollywood xưa nay. Ban đầu Shimizu không tự tin trong việc làm lại bộ phim của mình với một dàn diễn viên Mỹ: “Tôi đã làm câu chuyện này quá nhiều lần, nên để một đạo diễn Mỹ làm Ju-on thì tốt hơn”. Tuy nhiên Sam Raimi đã khéo léo khơi gợi sự ham muốn sáng tạo, khi cho Shimizu thỏa sức áp dụng các hiệu ứng đặc biệt - điều mà trước đây anh không thể làm với Ju-on do hạn hẹp về kinh phí. Không bỏ lỡ cơ hội, Shimizu nhận lời với điều kiện, bộ phim phải quay hoàn toàn ở Nhật, vì mình khôn biết tiếng Anh. Sang Nhật là một dàn diễn viên Mỹ: Sarah Michelle, Gellar, Jason Berh… Các diễn viên đều bị cuốn hút vào dự án với nhiều lí do: Chủ đề độc đáo, sức tưởng tượng táo bạo của đạo diễn trẻ, cơ hội đóng phim ở Nhật. Năm 2004, The Grudge ra mắt khán giả tại Mỹ và thành công ngoài sức tưởng tượng. Với kinh phí sản xuất chỉ 10 triệu đô la Mỹ, bộ phim đạt doanh thu toàn cầu 187,3 triệu đô la Mỹ. Hai năm sau (2006), Shimizu làm tiếp The Grudge 2 với kinh phí 20 triệu đô la Mỹ, nhưng doanh thu lại khiêm tốn hơn, chỉ có 70,2 triệu đô la Mỹ. Sau đó, Shimizu tuyên bố sẽ không làm thêm bất kì bộ phim Ju-on nào nữa, nhưng anh đã kịp đi vào lịch sử Hollywood khi đã trở thành đạo diến duy nhất không biết tiếng Anh, nhưng đã thu được bội tiền tại sứ sở có truyền thống làm phim kinh dị như nước Mỹ. Như vậy, chỉ trong 6 năm(2002-2006), Takashi Shimizu đã 6 lần kể lại câu truyện Ju-on theo các cấp độ khác nhau – tùy thuộc kinh phí. Và dù được đầu tư thế nào, các phim Ju-on của Shimizu đều nhận được sự khen ngợi của giới phê bình lẫn các fan phim kinh dị.