Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, chúng tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với "bộ tam” nguyên TBT Sông Hương cùng được vinh danh Giải thưởng Nhà nước trong đợt xét duyệt năm 2012.

Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, chúng tôi đã có dịp gặp gỡ và trò chuyện với "bộ tam” nguyên TBT Sông Hương cùng được vinh danh Giải thưởng Nhà nước trong đợt xét duyệt năm 2012.

Năm 2012 là "vụ bội thu” của Huế với 4 người được nhận Giải thưởng Nhà nước, trong đó có 3 nhà văn nguyên là TBT của tạp chí Sông Hương, gồm: nhà văn Tô Nhuận Vỹ, nhà văn Hồng Nhu, nhà văn Nguyễn Khắc Phê. Tính cả nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm (TBT đầu tiên của Sông Hương) nhận Giải thưởng Nhà nước trước đây, thì đã có đến 4/7 vị TBT của tờ tạp chí văn nghệ địa phương nhận được giải thưởng danh giá này - một điều khá đặc biệt.

Nhà văn Hồng Nhu

Thưa các nhà văn, Giải thưởng Nhà nước mang lại điều gì lớn nhất cho cá nhân người được nhận?

Nhà văn Hồng Nhu: Được Giải thưởng Nhà nước về VHNT lần này, tôi vô cùng xúc động và hạnh phúc. Điều hạnh phúc lớn nhất là cuộc sống vĩ đại muôn màu, muôn vẻ của nhân dân ta trong thời chiến trước đây và thời bình ngày nay cùng với những con người mới với những tình cảm cao đẹp mà các tác phẩm của tôi hướng tới đã được đánh giá và ghi nhận.

Có thể nói chắc chắn rằng: nếu không có những người dân như vậy thì tôi đã không có những Lễ hội ăn mày, Vịt trời lông tía bay về, Trà thiếu phụ v.v… Hiện nay tôi đã bước vào tuổi bát tuần, chắc sức khỏe không còn cho phép viết gì lớn hơn, hay hơn những cái đã viết, nhưng lòng dặn lòng sẽ tiếp tục cố gắng, cố gắng cho đến khi không còn cố gắng được nữa…

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê: Hai tác phẩm của tôi được tặng Giải thưởng Nhà nước lần này là tiểu thuyết "Đường giáp mặt trận” (1976, tái bản 1986, 2011) và "Những cánh cửa đã mở” (1987, tái bản 2006). Khi sáng tác, hẳn là không có người viết nào nhằm đạt giải thưởng này nọ, mà chỉ mong sao được người đọc, được xã hội hào hứng đón nhận. Do đó, có lẽ điều lớn nhất mà Giải thưởng Nhà nước mang lại cho tôi là niềm vui vì một số tác phẩm của mình - tuy viết ra từ mấy chục năm trước - mặc nhiên đã được xác nhận là ít nhiều vẫn có giá trị trong cuộc sống hôm nay. Đây cũng là sự khẳng định con đường mà lớp nhà văn chúng tôi đã chọn trong quá trình sáng tác là đúng đắn, đó là hòa mình với cuộc sống nhân dân để có những trang viết của người trong cuộc.

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ: Dòng sông phẳng lặng (DSPL) tập 1 in năm 1974, tập 3 in năm 1984, nghĩa là đã 38 năm và Ngoại ô in năm 1982, đã 30 năm! Cả hai tiểu thuyết đã chuyển thành phim truyền hình nhiều tập hoặc phim nhựa. DSPL cũng đã được tái bản 6 lần. Không ít độc giả và khán thính giả (vì DSPL có lúc được đọc cả tháng trên Đài phát thanh) đã biết hai tiểu thuyết này từ lâu. Nhưng bây giờ "nó” mới được xét Giải thưởng Nhà nước thì đó là việc của... Nhà nước. Tôi không có gì thắc mắc. Cũng như, nếu tôi ở trong Hội đồng xét thưởng thì tôi sẽ bỏ phiếu cho vài ba tác giả đã bị gạt, việc đó cũng bình thường của mọi cuộc xét thưởng. Giải Nobel cũng vậy thôi. Các thành viên có mặt bằng chung về trình độ cao, nhưng họ vẫn là một cá thể, họ có quyền bỏ phiếu theo cảm quan của họ, không ai ra lệnh được.

"Người già” được nhận giải thưởng danh giá chắc sẽ "ngó” về lớp trẻ để hy vọng và kỳ vọng?

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ: Dăm năm lại đây, lực lượng trẻ ở Thừa Thiên - Huế đã khẳng định vị trí và đóng góp xứng đáng của mình trên diễn đàn văn học Thừa Thiên - Huế và cả nước. Tuy nhiên, nếu cho phép, tôi xin bày tỏ một mong muốn ở một số bạn trẻ: đừng quá nôn nóng với sự nổi tiếng, sự quá mau lẹ của việc in sách (2 năm 3 cuốn hoặc 3 năm 2 cuốn, tự bỏ tiền in lại và đề là tái bản lần thứ....). Phải đắn đo, trau chuốt từng suy nghĩ, từng câu chữ hơn. Điều này không dễ "tu luyện” vì ngay tác giả nhiều tuổi, có nghề rồi mà cũng dễ mắc phải. Chưa nói tài năng, ngay vốn chữ nghĩa đâu để mà "sản xuất hàng loạt” vậy?

Nhà văn Nguyễn Khắc Phê: Văn học trẻ ở Huế, sau lớp Trần Thùy Mai, có một khoảng trầm lắng. Điều đáng mừng là dăm năm trở lại đây, cùng với những cố gắng bước đầu của Hội Nhà văn và Tạp chí Sông Hương trong việc tổ chức, thúc đẩy phong trào sáng tác trẻ, đã có một số cây bút với những phong cách khác nhau, được dư luận chú ý.

Nhà văn Hồng Nhu: Đánh giá về văn học trẻ ở Huế ư? Tôi không dám, chỉ nghĩ vui là rồi họ sẽ già. Nhưng tôi tự hào là một người học và đọc các bạn trẻ Huế rất nhiều. Cảm ơn các bạn.

Xin cảm ơn và chúc các nhà văn dồi dào năng lực sáng tạo.

Nguyên Sỹ (thực hiện)

Gửi cho bạn bè

Bản in