"Trót mang kiếp làm thân lãng tử

Một bến dừng dường như giấc mộng xa hoa Cuộc đời vốn chẳng chút bình yên Ta dám mong đâu thứ gọi là hạnh phúc..." Mấy câu thơ bắt gặp trong quyển sổ tay thằng bạn thân khiến tôi bùi ngùi. Tôi cũng giống nó, xa quê đi học rồi đi làm, cuộc đời cơm hàng cháo chợ riết rồi quen. Nói quen nhưng cũng có lúc phải ngán, ngán cái mùi ngọt ngọt của thức ăn "bụi", bữa cơm không có nổi chén canh nóng, quanh quẩn chỉ có nước rau luộc trường kỳ! Lần nào đi ăn chung, ăn xong nó cũng đều bảo tôi: "bữa nào về quê kêu mẹ mày nấu món canh chua cá rô cơm mẻ nghen mậy!". Tôi ừ hử cho qua nhưng thật ra, lòng tôi thắt lại, tôi còn muốn về nhà hơn nó nữa! Về nhà thì có "cơm trắng cá tươi", nhiều "rau cò". Tôi yêu mẹ nhất trên đời, bởi tôi vừa về đến nhà là mẹ cười hỏi ngay: "Chiều nay nấu canh chua con ăn nghen!". Chỉ có mẹ tôi là còn nhớ tôi thích ăn canh chua, dù tôi có đi xa cả năm mới về nhà một lần. Canh chua ở quê có nhiều loại lắm: canh chua cá lóc, canh chua lươn, canh chua cá trê... Tôi là người "dễ nuôi" nên loại nào cũng "chén" được hết. Nhưng tôi vẫn thích nhất canh chua cá rô cơm mẻ, món ăn chỉ dùng toàn nguyên liệu dân dã mà ngon đến lạ. Cá rô đồng miệt Đồng Tháp quê tôi không thiếu, lựa những con mập mạp đem nấu canh chua thì hết ý. Gia vị làm chua ở quê cũng có nhiều thứ: me, chanh, lá giang, trái bứa... nhưng ngon và đậm đà nhất có lẽ là cơm mẻ. Cơm mẻ là cơm nấu nhão đựng trong hũ, chế nước cơm lên trên rồi để lên men. Muốn có nước cơm thì phải nấu cơm bằng củi. Bởi vậy, nồi canh chua cơm mẻ được nấu xong như chứa đựng hết cả cái hồn quê mộc mạc trong đó. Tôi hay bắt chước cách nấu "gia truyền" của mẹ, xào khóm với chút muối cho ra nước ngọt của khóm trước để nồi canh thêm đậm đà. Nấu xong nêm mấy cọng rau om, trái ớt xắt nhỏ lên trên là đã có nồi canh vừa ngọt vừa thơm, vừa cay nồng nồng. Vị chua của cơm mẻ kích thích vị giác giúp ăn ngon, dễ tiêu hóa. Mâm cơm có chén canh cũng dễ ăn hơn, "ăn cơm có canh như tu hành có bạn!". Nhớ lắm món canh mẹ nấu, nhớ nhiều dáng mẹ tảo tần quanh năm ngoài sương gió. "Nhà quê" luôn có những "món quê" níu giữ tâm hồn người ta hướng về "đất quê", dù chỉ là món ăn dân dã... Theo