TP - Mỗi năm có tới 300 ngày xa chồng, nuôi con một mình nhưng chị Vũ Thị Huấn, vợ lính Nhà giàn DK1 vẫn dành công sức giúp đỡ những người cùng cảnh ngộ. Chị thực sự là điểm tựa vững chắc để chồng yên tâm canh biển trời nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Chị Vũ Thị Huấn trong giờ dạy trẻ. Ảnh: Tuấn Cường

Chăm sóc con đồng đội

Chị Vũ Thị Huấn, vợ của thiếu tá Phan Thế Hưng, nguyên là Chính trị viên Nhà giàn DK1 được biết đến như tấm gương mẫu mực trong nghề dạy trẻ. Những đứa trẻ lứa tuổi mẫu giáo chị đem về nuôi dạy đều là con đồng đội của chồng. “20 năm anh Hưng làm nhiệm vụ trên biển xa, hơn phân nửa thời ấy tôi nuôi con một mình. Với tôi, dạy học là nghề máu thịt và niềm vui khi anh ấy xa nhà”, chị Huấn chia sẻ.

Chúng tôi đến nhà chị Huấn ở khu tập thể Lữ đoàn 171 Vùng 2 Hải quân một chiều cuối tuần. Đã hơn 6 h chiều mà những đứa trẻ vẫn chưa chịu rời chị. Có đứa chờ bố mẹ tới đón, có đứa không chịu về vì muốn mẹ Huấn đút cơm, cũng có đứa bố mẹ chúng nhờ mẹ Huấn cho chúng ăn cơm chiều vì tăng ca không về kịp.

Chị Huấn chia sẻ: “Các cháu đều là con bộ đội nhà giàn DK1 cả đấy. Bố chúng đi biển xa, mẹ làm công nhân tăng ca liên tục. Nhiều khi 8 giờ tối mới đón về. Từ khi bố mẹ các cháu gửi tôi trông coi, chăm sóc nên đám trẻ đồng loạt gọi tôi là mẹ. Tôi luôn coi các cháu như con của mình”.

“Mỗi khi nghe tiếng trẻ bi bô gọi mẹ Huấn, tôi rất xúc động. Vợ lính Nhà giàn DK1 ai cũng có một điểm chung là nuôi con một mình, xa chồng cả năm, mình giúp họ cũng như giúp bản thân mình”, chị Huấn nói.

“Niềm đam mê dạy học cứ day dứt tôi và lớn dần theo ngày tháng. Nhiều bữa đi lột da cá bò về nhìn thấy cô giáo dạy chữ cho học sinh, tôi rơi nước mắt”.

Chị Vũ Thị Huấn

Công việc của chị Huấn bắt đầu từ 5h sáng đến 7h tối. Khi hàng xóm còn yên giấc, chị đã dậy đi chợ mua tôm, rau xanh xay nhuyễn chuẩn bị bữa trưa cho các cháu. 6h 30 đón trẻ vào nhà. Chị tranh thủ làm thức ăn rồi quay lại chải tóc cho các cháu. Lấy phòng khách làm phòng học, mảnh sân trước nhà làm sân trường, 10 tấm tranh đồ họa, chục cái ghế nhựa, chị Huấn bắt đầu dạy cho các cháu nhận biết màu sắc, cách chào cô, xưng hô với bố mẹ.

Kết thúc giờ học buổi sáng, chị Huấn bắt đầu công việc của một bảo mẫu. Sữa dành cho các cháu nhỏ, cơm và thức ăn cho các cháu lớn hơn. Tất cả xếp thành hàng ăn gọn gàng sạch sẽ. Sau khi cho trẻ ăn, cho chúng ngủ, chị Huấn đi thu dọn bát đũa, lau sạch gian nhà để trẻ thức dậy có chỗ chơi.

Hạnh phúc trong gian khổ

Năm 1995, chồng chị, đại úy Phan Thế Hưng nhận mệnh lệnh chuyển công tác từ đơn vị đóng quân ở Lạng Sơn về tăng cường cho Nhà giàn DK1. Mặc dù ở quê nhà chị Huấn đã có việc làm ổn định, nhưng đành chấp nhận rời quê hương.

Ba năm sau, chị gác nghề dạy học, khăn gói bồng con trai từ Vĩnh Phúc theo chồng vào Vũng Tàu để động viên anh yên tâm công tác.

Ngày ấy, không nhà cửa, không việc làm, chồng đi xa biền biệt, chị phải gửi con nhờ hàng xóm trông nhờ để đi lột da cá bò ở cảng Hà Lộc (phường 11, Vũng Tàu) kiếm 4 ngàn đồng mua gạo mỗi ngày. Trong căn phòng trọ chưa đầy 14m2, chỉ đủ kê chiếc giường đơn và chiếc bàn nhựa cho con học.

Ba mẹ con chị sống trong cảnh thiếu thốn đủ bề. Hai đứa con chị có lúc phải mặc chung một cái quần. Buổi sáng đứa lớn mặc, buổi chiều đến lượt em. Thương con đói khổ, chị Huấn nuốt nước mắt đi kiếm thêm việc làm.

Trước năm 2005, Nhà giàn DK1 chưa có điện thoại như bây giờ. Mỗi khi nhận được thư chồng gửi về, chị Huấn mắt nhòe đi vì thương anh ngoài khơi sóng gió. Những đêm nhớ chồng không ngủ được, chị lấy giáo án ra đọc với một mong ước nhỏ nhoi, khi có cơ hội lại tiếp tục dạy học cho trẻ.

Hạnh phúc nở hoa trong tận cùng gian khó. Sau 10 năm chắt bóp từ đồng lương của chồng, chị đã xây căn nhà mới trên mảnh đất mua từ tiền tiết kiệm lột cá bò. Biết nhiều người có cảnh gia đình giống chị trước đây phải đi làm kiếm sống, trong khi con còn quá nhỏ các nhà trẻ không nhận, chị Huấn chăm sóc thay. Lúc đầu chị chăm sóc dăm đứa trẻ từ 4 tháng đến 1 năm tuổi là con bộ đội DK1. Sau lớp học cứ đông dần.

Ngày anh Hưng từ Nhà giàn DK1 trở về, cả 3 mẹ con chị đạp xe ra cầu cảng đón. Nhìn thấy chồng khỏe mạnh, chị Huấn rơi nước mắt, còn anh Hưng nghẹn ngào không cất nên lời. Trong niềm vui ngày đoàn viên, chị Huấn khoe với chồng: “Em lại được làm cô giáo!”. Anh Hưng thầm cám ơn tấm lòng và tình yêu của chị dành cho, đáp lời vợ: “Đó là hạnh phúc nhân đôi em ạ, chồng canh biển, vợ canh trẻ”.

Công việc của cô giáo đặc biệt này thêm nhiều vất vả vì các cháu ngày một đông. Biết chị Huấn nhiệt tình nuôi dạy trẻ, không chỉ con bộ đội Hải quân ở Lữ đoàn 171, Nhà giàn DK1, mà cả phụ huynh là công nhân trong khu vực cũng đem con gửi chị.