Từ khi phát hiện anh "ăn vụng", chị lẳng lặng rút sạch tiền dành dụm gửi ngân hàng thay vì để anh gửi như mọi khi.

Tin liên quan

Nhiều bà vợ chọn cách giấu tiền - "thủ" với ý nghĩ phòng thân. Ảnh minh họa: Internet

Phát hiện anh "say nắng" cô đồng nghiệp, chị không làm ầm ĩ, chỉ lẳng lặng tìm cách kéo anh về. Cuối cùng, không biết có phải vì nể phục chị hay đã "ngán" ăn vụng, anh cũng tự giác quay đầu.

Chị đồng ý tha thứ cho anh nhưng ngấm ngầm "cải tổ" lại sinh hoạt trong gia đình theo ý mình.

Mỗi tháng, trừ những khoản chi tiêu cố định, anh chị vẫn dành ra một số tiền bỏ ống heo, vài tháng đem gửi ngân hàng một lần. Trong khoảng thời gian đó, ai kẹt đột xuất có thể "mượn" đỡ heo rồi trả lại sau. Từ khi phát hiện anh "ăn vụng", chị lẳng lặng rút sạch tiền dành dụm gửi ngân hàng thay vì để anh gửi như mọi khi.

Cuối tháng, khi đưa con về nội chơi, đích thân chị biếu bố mẹ chồng tiền quà thay vì thay vì trước đây do tế nhị, chị vẫn để anh làm việc đó. Việc chị làm khiến anh thấy là lạ nhưng cũng chẳng thắc mắc gì. Một hôm, anh định lấy tiền trong heo đất để sửa xe thì phát hiện chẳng còn đồng nào.

Hỏi ra mới biết, chị đã tự đi gửi tiết kiệm hết mà không nói qua anh tiếng nào. Anh thắc mắc thì chị dấm dẳng bảo, chị phải thủ để có cái mà lo cho con, lỏng lẻo quá anh ôm tiền theo gái hết. Anh lắc đầu ngán ngẩm, thấm thía một câu nói anh từng được nghe: "Phụ nữ có thể tha thứ lỗi lầm của người khác nhưng ít khi quên nó".

Sau lần anh ngoại tình, chị âm thầm sang tên toàn bộ tài sản của hai vợ chồng thành của riêng. Ảnh minh họa: Internet

Giọt nước cuối cùng làm tràn ly là cái hợp đồng bảo hiểm nhân thọ có mệnh giá khá lớn của chị, mà người thụ hưởng trong trường hợp chị gặp rủi ro lại là em chị. Anh hỏi thẳng chị, sao không phải anh hay hai đứa con mà em gái chị lại là người thụ hưởng, chị thẳng thừng nói, vì chị không còn tin anh nữa, lúc nào cũng lo có ngày anh lại phản bội mẹ con chị để theo người khác. Anh lạnh lùng: "Đã không tin nữa thì còn chung sống với nhau làm gì!"

Tưởng anh giận nên nói cứng vậy, ngờ đâu một tháng sau, chị nhận được tòa án triệu tập theo đơn xin đơn phương ly hôn của anh.

Giải thích cho việc làm của mình, chị bảo vết thương ngày cũ vẫn chưa lành hẳn nên chị lo sợ một ngày nào đó anh lại "ngựa quen đường cũ", chị muốn "thủ" để có cái lo cho con. Còn anh cho rằng, sống với nhau mà cứ nghi kỵ, thủ thế thì mệt mỏi lắm, thà trả tự do cho nhau còn hơn là giày xéo nhau kiểu "bạo hành tinh thần" như thế. Tòa hòa giải vì thấy mức độ chưa quá nghiêm trọng, yêu cầu mỗi người tự điều chỉnh lại cách sống của mình.

Biết chuyện, mẹ chị chẳng những không bênh mà còn mắng chị một trận vì "học ở đâu cái kiểu giữ chồng kỳ cục". Đã vài năm trôi qua nhưng mỗi khi nhớ chuyện cũ, chị lại rùng mình. Chuyện gì cũng có mức độ, có mặt trái của nó, nếu không khéo, tưởng lợi mà hóa hại lúc nào không hay!

TheoPNO