(VTC News) - Sau khi bài viết về mệ Nậy được đăng tải trên VTC News, nhiều người dân tại khu phố 11, thị trấn Gio Linh, Quảng Trị có dịp được nói về cụ. Với họ, hình ảnh về một cụ bà 93 tuổi, hàng ngày vẫn tự lực kiếm sống đã trở thành câu chuyện với con cháu trong những bữa cơm hằng ngày về ý chí, nghị lực và tinh thần tự lực.

Tích góp lo hậu sự vì không muốn phiền ai Ở cái tuổi 93 hầu hết những cụ già khác đều đang được hưởng sự chăm sóc, phụng dưỡng của con cháu thì mệ Nậy, hiểu rõ hoàn cảnh đơn chiếc của mình, luôn đặt trách nhiệm: “Phải biết lo trước để không phiền ai”. Cô Trần Thị Thương, bán cá ở chợ Cầu (Gio Linh, Quảng Trị), người mà mệ Nậy thỉnh thoảng vẫn đến mua cá, nói: “Thỉnh thoảng mệ vẫn mua 1, 2 con cá ở chỗ tôi. Mệ lạ lắm, nhiều lúc thấy hoàn cảnh của mệ đáng thương, mình không lấy tiền nhưng mệ không chịu, không lấy tiền là nhất định mệ trả lại cá. Đã mua là mệ trả tiền”. Chỉ vào góc chợ Cầu, nơi mệ Nậy vẫn ngồi hằng ngày, chị Thương cho biết: “Ngày nào cũng vậy, mệ ra đây từ sáng. Ai cho gì thì cho nhưng cứ đến 1, 2 giờ chiều là mệ về”. Vì người đi chợ thường cho mệ tiền lẻ nên cứ gom đủ bao nhiêu, mệ lại đến những người quen mệ hay mua hàng (thường là những cô hàng cá ở chợ Cầu) để đổi ra tiền chẵn. Những cô bán hàng này hằng ngày được xem là đanh đá ở chợ là thế nhưng khi gặp mệ, ai cũng quý và xem mệ như người thân. Lụi cụi lôi từ mấy lần áo và kim băng ra một xấp tiền lẻ, mệ Nậy đưa cho cô Thương. Như đã quen, không cần đếm cô móc ví đưa cho Mệ năm mươi ngìn. Mệ lắc đầu không lấy... “Mệ chỉ lấy tiền xanh thôi (tức 20 ngàn)”, cô Thương cho biết: “Mệ vẫn thường đổi tiền lẻ ở chỗ tôi, lâu dần thành quen, có đưa thừa mệ cũng không bao giờ lấy, nhiều khi mệ đưa nhầm nhưng bọn tôi vẫn trả mệ đầy đủ”. Tiền chẵn mệ cẩn thận cất riêng vào một túi, tiền lẻ vào một túi, mệ cười: “Để cho tiện...”. Cô Hoàng Thị Miên (36 tuổi), bán tạp hóa ở Chợ Cầu, cho biết: “Cụ mới mua chỗ tôi một chai nước mắm ba ngàn đồng, chắc là để phòng khi trời mưa không đi chợ được. Khổ thân cụ già cả, tui không lấy tiền nhưng cụ bắt phải nhận”. Hằng ngày, cứ xin được trên 10.000 đồng và dưới 20.000 đồng là mệ… về. Bất kể hôm đấy còn rất sớm. Những ngày mùa hè, trời Gio Linh oi ả, mệ chậm rãi, liêu xiêu trên con đường đất đỏ cả giờ đồng hồ mới về được đến nhà. Con đường mà người thường chỉ mất chưa đầy 15 phút đi xe. Về đến nhà, việc đầu tiên là mệ tìm nước uống. Nước mệ cũng mua vì… chẳng biết xin ai. Mệ kể: “Hằng ngày mệ có thuê bọn trẻ trong làng múc nước hộ một lần, thuê như thế cũng tốn một, hai ngàn”. Ngoài nước mệ cũng phải mua củi một bó củi 7-8.000 đồng, đốt hơn tuần là hết. Nhiều khi kém may mắn, mệ lại mua nhầm củi mục, nhóm cả ngày cũng không đỏ lửa. Nếu hôm nào mua củi, xem như hôm đó mệ chẳng để dành được đồng nào để mua… hòm. Ăn không dám ăn, mặc chẳng dám mặc, mệ chỉ lên nóc màn nơi có chiếc áo len đỏ mà Hội bảo thọ tặng năm trước nói: “Áo quần chỉ thế này thôi. Hội Bảo thọ vừa cho mệ cái áo nhưng già rồi ăn mặc cũng chẳng quan trọng nữa”. Thế nhưng trong túi mệ lại có tiền để dành mua hòm, và mệ luôn băn khoăn đặt cho mình nhiệm vụ: tích cóp cho đủ tiền mua hòm để sau này khỏi phiền đến ai. Người em gái còn sống của mệ Nậy là cụ Nguyễn Thị Đĩu, năm nay cũng bước vào tuổi 90. Trí nhớ của cụ Đĩu không còn minh mẫn lắm. Cụ Đĩu chỉ còn nhớ: “Hồi đó mệ chỉ nhớ là mệ Nậy có sinh một đứa con gái nhưng vừa lọt lòng thì chết, rồi chồng cũng đi lấy vợ khác, giặc dã ly tán mệ cũng không nhớ rõ lắm”. Gia đình cụ Đĩu nghèo nên cũng không có nhiều điều kiện chăm sóc phụng dưỡng mệ Nậy. “Còn sức thì còn đi xin” Cả căn nhà của mệ Nậy có độc một bóng đèn mà hầu như Mệ chẳng bao giờ dùng tới. Sáng mệ ăn cơm nguội để từ ngày hôm trước rồi ra chợ. Trưa về mệ lại lụi cụi nấu cơm trong căn bếp chật chội và hầu như không có ánh sáng. Chiều mệ Nậy ngồi một mình ở bậc cửa ngóng xem có ai tới chơi, không thì mệ chăm mấy luống rau lang. Mệ nói: “Mệ đang xem có ai nuôi lợn để mệ cho họ, mấy luống dây lang dài quá rồi, bán cũng chẳng ai mua, ăn thì không hết”. Tối thì Mệ đọc kinh và đi ngủ sớm, mệ chẳng bao giờ đi chơi đâu vì sức yếu và cũng chẳng ai đưa đi. Ông Nguyễn Hữu Thông, phó chủ tịch hội Bô lão Khu phố 11 - Thị Trấn Gio Linh nói: “Cụ hiện giờ không có con cái. Cụ có gửi bên Hội bô lão 1 triệu đồng (đã có văn bản ghi rõ). Theo nguyện vọng của cụ, số tiền này để sau khi cụ mất Hội lo chuyện hậu sự. Đấy là do cụ lo xa, không muốn phiền ai chứ nếu cụ không gửi tiền, nhỡ có mệnh hệ nào, Hội vẫn đứng ra lo”. Cụ Nậy năm nay đã 93 tuổi, mỗi lần cụ đau yếu, những người trong Hội cũng đều tới thăm hỏi cùng ít quà như cân đường, hộp sữa. “Chủ yếu là tinh thần thôi, dân nghèo cũng chỉ có thế”, ông Thông cho biết. Cũng theo ông Thông, hàng tháng mệ cũng có tiền hỗ trợ cho người già neo đơn, khoảng 70-80.000 đồng/tháng. “Số tiền ấy không đủ để mệ chi phí hằng ngày nên mệ vẫn phải đi xin. Mệ còn sức còn đi xin được”, mệ Nậy cười móm mém. Cả cuộc đời long đong lận đận tích cóp tiền, có những lúc mệ Nậy cố gắng buôn bán cau trầu để mong kiếm tiền trang trải cuộc sống, nhưng tuổi già, sức yếu mệ không đảm đương được. Ông Nguyễn Hữu Thái (42 tuổi) là hàng xóm của mệ từ năm 1975 đến nay cho biết: “Ngày xưa mệ Nậy có buôn bán nhưng sau đó bị vỡ nợ, phải bán nhà để vào Nam. Được mấy năm, mệ bị mù và lại phải trở về quê. Một người cháu họ cho mệ mượn một miếng đất nhỏ và những người trong làng thương tình góp công, sức dựng cho mệ một lều tranh, mệ thui thủi một mình và ăn xin từ đó”. Mệ Nậy tâm sự: “Mệ cũng đã lo chụp ảnh đóng khung, giờ chỉ cần đủ tiền. Mà mệ cũng tiết kiệm gần đủ rồi, phải cho đủ chứ, đủ mới về được với ông bà”. Gần đất xa trời, 93 năm sống trên đời ,những người khác có lẽ chỉ ao ước sống thọ và khỏe mạnh được như mệ. Dường như “sức khỏe” cũng chính là tài sản đáng giá duy nhất mà mệ có. Mọi sự giúp đỡ về vật chất cho cụ Nậy xin gửi về: Trung tâm Truyền thông VTC (VTC Media) Tài khoản 0651100107008 Ngân hàng Thương mại cổ phần Quân đội, Chi nhánh Hai Bà Trưng, Hà Nội Tiến Tân - Cẩm Lệ