Ngày hôm đó là kì kiểm tra cuối cùng của cô trước khi sinh con, thấy bác sĩ dự sinh vào tháng 9 trăng rằm thì Hân vui lắm, khoảng thời gian đó thật sự rất đẹp, cô hi vọng con mình sau này cũng luôn rạng rỡ...

Lấy chồng khi chỉ mới đang là sinh viên năm 2, ngày đó Hân bị hớp hồn bởi vẻ ngoài thư sinh của anh nên đầu óc cứ mê muội mà trao thân chẳng nghĩ ngợi gì. Hân báo tin có bầu cho bạn trai rồi được anh dẫn về nhà mình xin cưới.

Vừa bước xuống xe nhìn thấy cánh cổng to bằng cái nhà mình ở quê là cô đã biết con đường làm dâu của mình sẽ không dễ dàng gì. Quả nhiên, mẹ anh tỏ rõ sự không vừa ý về Hân, về gia thế cũng như xuất thân của cô, Hân hiểu, đây không phải thế giới mà mình có thể bước vào được.

Thật sự lúc đó Hân đã từng nghĩ đến chuyện bỏ thai, vì cô biết cuộc sống nếu về làm dâu trong căn nhà đó sẽ không bao giờ là dễ dàng. Nhưng vì con nên cô chấp nhận, từ ngày về làm dâu, mẹ chồng cho người làm nghỉ hết và sai bảo cô như người giúp việc.

– Mất bao nhiêu tiền để rước cô dâu quý này về thì cũng phải sử dụng cho có mục đích chứ, ai lại để ngồi chơi không bao giờ.

– ….

– Con gái nhà quê thì mấy việc này quá phù hợp với cô rồi. Ở nhà ăn bám, không chịu làm việc thì ai hầu cô

– ….

Dù đã xác định trước chuyện này nhưng cô vẫn khóc thầm hằng đêm nhưng không dám nói lại nửa câu với chồng. Từ ngày lấy nhau, chồng thay đổi tính nết rõ rệt, không còn yêu thương cô như ngày trước mà luôn khúm núm, sợ sệt trước mẹ chồng.

Suốt 9 tháng mang bầu, sáng nào cô cũng được mẹ chồng điểm danh cho các công việc cần phải làm trong hôm nay. Với Hân, khoảng thời gian đó tưởng chừng như địa ngục. Cô không muốn để bố mẹ mình bị bà bêu rếu nên luôn cố gắng hoàn thành mọi việc theo ý bà mong sao sinh cháu ra bà sẽ hiểu và thương cô hơn.

Ngày hôm đó là kì kiểm tra cuối cùng của cô trước khi sinh con, thấy bác sĩ dự sinh vào tháng 9 trăng rằm thì Hân vui lắm, khoảng thời gian đó thật sự rất đẹp, cô hi vọng con mình sau này cũng luôn rạng rỡ như ánh trăng tròn. Nhưng khi về, trái với sự vui mừng của cô lại là sự lạnh nhạt của mẹ chồng:

– Hôm nay đi siêu âm thế nào rồi?

– Dạ, bác sĩ bảo đầu tháng 9 đẻ ạ, độ khoảng tuần nữa mẹ ạ.

– Tuần nữa, cái gì, đúng vào tháng cô hồn à, lại còn đầu tháng nữa, đen đủi quá. Thôi thôi, chị tự lo đi nhé, nhà tôi không ai vào chăm được đâu. Mà đẻ xong cũng vác nhau luôn về nhà ngoại đi nhớ, không lại đem cái vận xui về đây.

Nghe mẹ chồng nói vậy mà Hân rớt nước mắt, tháng cô hồn thì sao chứ? Chẳng nhẽ tháng cô hồn thì cô không được quyền sinh sao? Con cô không có quyền được ra đời chắc. Khệ nệ vác bụng bầu vào viện phụ sản chờ đẻ, nhìn căn phòng đầy người cũng như mình, nhà người ta túi tít chăm sóc vợ, mẹ chồng căn dặn ăn uống rồi cẩn thận này nọ mà cô tủi đến rớt nước mắt.

Đấy, cũng tháng cô hồn, cũng phận đàn bà, sao nhà người ta có sợ đen đâu vậy mà nhà chồng cô thì… Hân nghiến răng quay mặt vào tường giả bộ ngủ để cầm lòng không dám khóc, cô tự nhủ mình cần kiên cường và mạnh mẽ hơn vì con, vì cuộc sống sau này.

Chuyen nguoi vo sinh con dung thang co hon nen ca nha chong khong ai vao cham - Anh 1

(ảnh minh họa)

Nửa đêm, chợt tỉnh giấc nhìn xung quanh không thấy ai, chồng vẫn chưa vào với cô, cố gắng vươn từng bước lấy cái bô dưới gầm giường để đi vệ sinh thì vô tình ngã sấp xuống nền đất. Cảm giác đau đớn nhanh chóng bủa vây khắp cơ thể cô, Hân có cảm giác bụng mình đau nhói từng đợt dữ dội. Một dòng máu đỏ tươi chảy ra dưới chân cô, Hân linh cảm có chuyện chẳng lành xảy ra với con.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, Hân tỉnh lại trong một căn phòng trắng toát, xung quanh vẫn không có ai, sờ bụng mình trống rỗng, bác sĩ nói với cô do va chạm quá mạnh nên đứa bé không thể giữ được. Tiếng mẹ chồng bên ngoài đang không ngừng chì chiết cô vì không giữ được con, vì cô sinh vào cái tháng cô hồn nên mới đem vận xui đến gia đình, vì đứa bé sinh vào tháng cô hồn nên mới chết yểu.

Hân lúc này chỉ muốn hét lớn lên: “Tháng cô hồn thì sao chứ? Người có lỗi là mẹ và tất cả mọi người ấy, nếu có ai đó chịu vào chăm con thì đứa bé này đã chẳng chết yểu như thế rồi. Quỷ tha ma bắt cái mê tín ngu dốt ấy đi!”.

Tai cô như ù đi, cô không tin rằng con đã bỏ cô mà đi, đứa trẻ cô mong ngóng 9 tháng 10 ngày còn chưa kịp chào đời. Nước mắt cô ứa ra, tia sáng trong địa ngục tăm tối của cô cũng biến mất rồi, cô không biết mình sẽ phải sống tiếp chuỗi ngày tháng trong địa ngục trần gian này thế nào đây?

Đọc xong câu chuyện này, mọi người có suy nghĩ như thế nào? Riêng tôi chỉ cảm thấy rằng, tháng cô hồn vốn dĩ chẳng liên quan gì đến chuyện đen hay không đen cả. Cái quan trọng là người phụ nữ phải luôn tự biết bảo vệ chính bản thân mình, đừng để tình yêu làm mù mắt rồi đưa thân mà không nghĩ đến hậu quả sau này. Yêu không có lỗi nhưng cái lỗi lớn nhất chính là yêu nhầm người.

Mộc Miên / Theo Thể Thao Xã Hội