Không đi qua bão giông làm sao thấu hiểu được lòng nhau? Cái đẹp đâu còn ở nhụy sen ngát hương buổi sớm mai, cũng đâu phải chỉ ở trên cánh sen hồng như đôi má người con gái, cái đẹp nguyên thủy ấy kết tinh từ trong từng hạt sen. Vị đắng của tâm sen vì thế mà thành ngọt ngào, vì thế mà có thể giúp chúng ta dưỡng tâm an thần những đêm khuya khó ngủ.

Bầu trời như xanh hơn, nắng cũng vàng hơn không biết vì lẽ gì. Hai mùa mưa nắng làm nên tính nết của trời đất xứ này. Hạn hán và bão giông dường như là hai mặt đối lập trong một thể thống nhất khắt nghiệt. Miền Trung vào mùa lũ hứng chịu những cơn bão lật tung bao mái nhà, hàng loạt cây cổ thụ già nua trốc gốc nằm ngổn ngang giữa phố chợ. Cơn bão giá cả thị trường làm người ta khánh kiệt, cơn bão từ biển Đông phá tan nhà cửa, đường sá và thậm chí còn cướp đi không ít tính mạng con người. Và những lúc như thế này, người ta thấm thía thế nào là lá rách ít đùm lá rách nhiều.

Thật khó tìm được chiếc lá nào còn lành lặn, vẹn nguyên sau những ngày mưa to gió lớn. Nhưng trong cơn nguy khốn của đất trời, người ta tìm thấy nhiều, thật nhiều những tấm lòng phúc hậu, tràn đầy tình thân ái. Những sẻ chia trong lúc hoạn nạn từ những con người bình dị, lam lũ thường ngày với nhau chính là thứ nước cam lồ thực sự khiến người ta ngộ ra cuộc sống này vẫn còn đó vẹn nguyên tình người.

Con người sống với nhau bằng gì ngoài chữ tình? Mỗi người trong chúng ta khi sinh được trời đất phú cho một gương mặt, không ai giống ai, không ai lẫn vào ai. Rồi đến một lúc nào đó trong cuộc đời, khi soi vào lòng nhau, chúng ta chợt nhận ra một gương mặt chung quen thuộc, ấm áp, trìu mến. Gương mặt ấy vượt lên trên lòng ích kỷ thường ngày, vượt ra ngoài cái tôi bản ngã. Nó giúp chúng ta vững tin thêm một chút ở cuộc sống vốn dĩ nhiều khó khăn và đầy rẫy bất trắc. Nó thúc đẩy chúng ta xích lại gần với nhau và nói một cách khác nó làm cho chúng ta người hơn. Cũng như gương sen còn lại sau mùa vươn lên từ lòng sâu lầy lội tỏa hương thơm lan tỏa mặt hồ, gương mặt ấy đẹp một cách bền bĩ và nhẫn nại vì nó bén rể từ chính sâu thẳm trong tâm hồn chúng ta.

Giông bão đi qua, năm tháng đi qua, chúng ta còn lại những gì ngoài gia đình, người thân, bạn bè? "Xuân sinh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàn", có đôi lúc chúng ta cảm thấy thật khó khăn để chấp nhận quy luật của tự nhiên. Ai cũng mong trời xanh mây trắng, cây đâm chồi hoa bung cánh. Ai cũng thích cuộc sống yên ả, thanh bình. Nhưng sen nở rồi thì sen tàn, giản dị chỉ có vậy thôi. Nhị sen thoảng hương thanh khiết rồi thì cũng rơi tơi tả trên mặt hồ như cát bụi trở về với cát bụi. Chúng ta nhớ những mùa yêu thương cũ khi xuân về hoa cải bạt ngàn bên nhánh sông quê. Chúng ta luyến tiếc những trinh nguyên của thuở ban đầu đầy lưu luyến, "...Lá sen vương vấn hương sen ngát/ Ấp ủ hai ta chút nhụy hồ...". Nụ sen hồng ấy đến mùa bung cánh mỏng theo gió về nơi cuối trời để lại đài sen trơ trọi và gương sen đương đầu với giông gió nắng mưa kết thành hạt để trở lại lòng hồ. Khi mưa thuận gió hòa, hạt sen ấy lại nở hoa cho lòng người thơm thảo.

Không đi qua bão giông làm sao thấu hiểu được lòng nhau? Cái đẹp đâu còn ở nhụy sen ngát hương buổi sớm mai, cũng đâu phải chỉ ở trên cánh sen hồng như đôi má người con gái, cái đẹp nguyên thủy ấy kết tinh từ trong từng hạt sen. Vị đắng của tâm sen vì thế mà thành ngọt ngào, vì thế mà có thể giúp chúng ta dưỡng tâm an thần những đêm khuya khó ngủ. Lẽ đời đôi lúc không thể chỉ hiểu mà ra, nhiều thứ không thể chỉ tính toán, suy nghĩ mà thành. Sen không phải là thầy ta, sen cũng không gọi ta là bạn, sen chỉ là sen thôi và mùa hè đến thì sen lại nở hoa.

Sen tàn cúc lại nở hoa...", ấy là vì tâm hồn của trời đất. Không phải mùa hạ chỉ có sen hay mùa thu chỉ có cúc, ấy là vì bốn mùa hoa nở mà đôi khi chúng ta không kịp nhận ra. Dù nắng hay mưa thì hoa vẫn nở, ngắm hoa cúc vàng ươm xin đừng nghĩ về sen vì mùa thu rồi sẽ qua nhanh như những cơn giông bão vậy.

Ở đây không có mùa thu nên cũng không có mùa đông mà chỉ có một mùa mưa gió. Khi bão giông người xứ này gồng mình lên chống bão. Khi đất trời qua cơn thịnh nộ, họ lại ngắm hoa nở trăng lên. Tâm hồn chúng ta tự thuở bé thơ có bao giờ biết đòi hỏi, tâm hồn trẻ thơ chẳng phải là gương sáng soi đêm trăng rằm là gì (?).

Ngoài kia hoa cúc cứ vàng ươm, thậm chí không hề biết một chút sen vẫn còn sót lại.