Trong phút chốc tôi thấy mình trở nên thật ngu dại. 7 năm nay tôi đã chịu khổ nhục, đánh mất danh dự, hi sinh tuổi trẻ của mình cam phận làm vợ “bé” mà cuối cùng gậy ông đập lưng ông.

Anh là trưởng phòng của một công ty đối tác với công ty tôi. Vì công việc phải thường xuyên giao dịch nên chúng tôi trở nên thân thiết. Anh đã có vợ và 2 con hiện tại đang sống dưới quê.

Anh nói rằng không yêu vợ, trước đây vì cưới chạy tang mẹ nên mới quyết định cưới cô ấy trong vòng có 1 tháng. Sau này anh thấy ân hận thì đã muộn rồi. Anh không muốn ly hôn vì thương các con.

Anh cũng nói khi gặp tôi anh đã bị tôi lôi cuốn ngay từ đầu. Đó là điều mà từ trước đến nay anh chưa từng có với người vợ của mình. Anh cũng là một ga lăng và lịch lãm, vì vậy mà dù biết anh đã có vợ tôi vẫn lao vào như con thiêu thân. Tôi không kiểm soát được lý trí của mình khi đứng trước anh.

Cũng vì lý do này mà cho dù chẳng có đám cưới tưng bừng nào, chẳng có lời chúc mừng nào của bạn bè, người thân tôi cũng chấp nhận về làm “vợ bé” của anh. Không vinh quang gì nhưng chỉ cần được ở cùng anh, chăm sóc anh là tôi đã mãn nguyện lắm rồi.

Thông thường mỗi tháng anh về quê vài ngày, thời gian còn lại anh dành cả cho tôi. Thân phận làm bé cũng thật lắm tủi nhục. Có lần bố anh vì thương cháu nội nên tìm đến tận nơi mắng tôi với đủ loại ngôn từ tục tũi, nói rằng sẽ không bao giờ chấp nhận đứa con dâu như tôi nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đựng không cãi lại nửa lời.

Da chap nhan lam vo ‘be’ lai phat hien chong ‘ho’ co con rieng - Anh 1

Rồi có lần anh em bên vợ anh biết chuyện còn đe dọa, đánh đập tôi nhưng vì yêu anh tôi đã chịu đựng được tất cả. Người ta cứ bảo tôi dại, tôi xinh đẹp, công việc ổn định, tìm đâu chẳng được người tốt hơn anh để yêu nhưng tôi lại chọn con đường không bằng phẳng để đi.

Tôi trao anh thứ quý giá nhất của đời con gái cho anh mà chẳng tính toán đến thiệt hơn. Chúng tôi đã có với nhau một đứa con gái dễ thương, xinh xắn. Tuy cuộc sống có nhiều áp lực nhưng được cái những ngày đầu tiên ấy anh rất yêu chiều tôi và con.

Nhưng gần đây tôi thấy anh có nhiều thay đổi. Nếu trước kia hết giờ làm là anh về nhà ngay với mẹ con tôi thì bây giờ có hôm anh đi đâu đó về rất khuya thậm chí đi qua đêm mà chẳng thông báo một lời. Tôi góp ý thì anh nói tôi nhiều chuyện.

Có lần anh trở về tôi thấy trong túi áo vest của anh có một thứ đồ chơi của trẻ con. Tôi thấy làm lạ. Tôi hỏi anh thì anh bảo chắc là đồ chơi của con một người bạn, nó chơi rồi bỏ quên trong túi áo anh. Lúc đó tôi thấy thái độ của anh hơi bối rối. Tôi có chút hoài nghi nhưng dần dà cũng quên đi mất.

Lần khác khi anh đang tắm thì có điện thoại gọi tới. Tôi nhận cuộc gọi giúp anh thì không thấy đầu dây bên kia nói gì. Tôi chỉ nghe thấy tiếng trẻ con la hét.

Một lát thì họ cúp máy. Không thấy anh lưu số trên máy nên tôi không biết là ai. Tôibảo anh gọi lại anh bảo thôi chắc người ta gọi nhầm. Nhưng tôi đã kịp lướt qua nhật ký điện thoại của anh thấy số này đã được gọi đi và gọi đến nhiều lần rõ ràng không phải số lạ.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lộ ra. Cho đến một lần tôi vào bệnh viện thăm người bạn. Tôi ngạc nhiên khi thấy anh đang bế một đứa trẻ khoảng 2 tuổi sang bàn làm thủ tục xuất viện. Theo sau là một người phụ nữ còn rất trẻ. Tôi chưa kịp gọi họ đã lên taxi đi mất.

Tôi tò mò ra chỗ làm thủ tục xuất viện khi nãy hỏi xem quan hệ của người đàn ông và đứa trẻ là gì thì cô y tá cho biết “người đàn ông và người phụ nữ đó là bố mẹ đứa trẻ.

Đứa trẻ bị viêm phổi nằm viện cả tuần nay, hôm nào anh ta cũng vào đây để chăm sóc nó”. Chân tôi như khụy xuống. Thảo nào cả tuần nay anh vắng nhà cả thứ 7, Chủ Nhật.

Tôi choáng váng khi phát hiện ra sự thật kinh hoàng. Tôi không ngờ bấy lâu nay anh giấu sau lưng tôi làm điều kinh khủng. Trước những bằng chứng rành rành không thể chối cãi, anh ta khai nhận trong một lần say xỉn đã trót làm “chuyện ấy” với một đồng nghiệp cơ quan và họ đã có con riêng với nhau.

Anh ta lại nói không yêu cô gái nhưng cần có trách nhiệm với đứa bé. Anh cầu xin tôi tha thứ vì đến giờ chỉ yêu mình tôi. Còn tôi không biết có thể tin vào lời nói của anh ta nữa không.

Tôi tưởng chỉ mình mới có thể đá đít anh ta chứ không bao giờ có chuyện ngược lại. Tôi ân hận vì đã đặt trái tim nhầm chỗ. Tương lai phía trước tôi thật mù mịt. Anh ta có vợ lớn, vợ bé còn chưa đủ giờ còn lại có cả con riêng với người khác. Bản chất trăng hoa của anh ta thật khó mà thay đổi được, chắc chắn là như thế.