Chắc chắn, khi nghĩ đến Lee Nguyễn như một giải pháp tối ưu, vào thời điểm B.BD đã và đang khuyết một ngoại binh (sau cái chết của Molina), HLV Mai Đức Chung hẳn đã có những hoạch định.

Người ta không thừa tiền, để đem về một cầu thủ chỉ có rất ít giá trị sử dụng. Những gì Lee đã thể hiện trong màu áo của HA.GL ở mùa giải 2009, đã phần nào nói lên đẳng cấp của cầu thủ người Mỹ gốc Việt. Kỹ năng làm xiếc với trái bóng, khả năng đột phá và cả tốc độ ra chân trong những cú sút cầu môn của Lee đã được kiểm nghiệm. Lee Nguyễn có thể chơi dạt biên trái, tự do, nhưng hợp nhất và hiệu quả nhất phải là vai trò tiền đạo lùi. Bản thân cựu cầu thủ PSV cũng từng rất nhiều lần khẳng định như thế. Trong vai trò của “cầu thủ 9,5”, Lee mới phát huy tối đa khả năng của mình. Chỉ có điều, ở B.BD, với sơ đồ 4 – 5 – 1 (hoặc thi thoảng là 4 – 4 – 2) vẫn được HLV Mai Đức Chung áp dụng, thường không có một cầu thủ cụ thể nào sắm vai tiền đạo lùi cả. Kesley Alves và Elenildo hoặc chơi song song, hoặc một cắm – một dạt biên. Rất thường xuyên bộ cánh của B.BD là Elenildo (trái) và Philani (phải), tạo thành 3 mũi công cho đội bóng đất Thủ. Cách bày bố này vô tình đã hạn chế khả năng của Vũ Phong, và có nhiều thời điểm Phong phải giật vào trung lộ hoặc chạy loạn xị trên sân tìm bóng. Lee Nguyễn sẽ trở thành ngòi nổ ở Bình Dương, để 3 Vua phá lưới lại nhả đạn? Có thể sự xuất hiện của Lee Nguyễn, sẽ là khởi điểm để HLV Mai Đức Chung làm cuộc cách mạng về lối chơi. Với một suất ngoại binh cho Lee, Elenildo nhiều khả năng phải lui về băng ghế dự bị. Cánh trái Philani, phải Vũ Phong, Kesley Alves chơi trung phong cắm và Lee Nguyễn đá tiền đạo lùi. B.BD sẽ chỉ cần một chuyên gia đánh chặn ở phía sau (kiểu Trường Giang, Hữu Thắng, Minh Chuyên hay Công Minh, khi tiền vệ này bình phục chấn thương). Như thế là ổn, ít nhất về mặt lý thuyết. Thực tế, B.BD không phải lúc nào cũng chơi hay như tiêu chí đề ra. Họ sở hữu đến 3 cựu vua phá lưới V-League (Amaobi, Kesley Alves và Elenildo), nhưng cho đến thời điểm này của mùa giải, hàng công của B.BD rất thiếu tính ổn định. Họ bùng nổ ở xứ Thanh, với 6 bàn thắng vào lưới LS.Thanh Hóa, nhưng lại tắt điện trong chuyến làm khách ở Pleiku, Long An hoặc trận tiếp HP.HN sau đó. Đã có thời điểm, B.BD phải trải qua 360 phút không ghi nổi 1 bàn thắng, trên mọi đấu trường. Sự bế tắc ấy đã vừa lặp lại, khi thầy trò HLV Mai Đức Chung lại vừa để thua Sriwijaya 0 – 1 (trận đấu thuộc khuôn khổ AFC Cup 2010). B.BD gặp phải khúc cua tay áo, với lịch thi đấu dày đặc, trong hoàn cảnh mất quân (hoặc chấn thương, hoặc phải nghỉ do thẻ phạt). Họ cần có Lee, không chỉ với vai trò tiếp đạn mà còn trực tiếp ghi bàn. Chỉ tính riêng mặt trận V-League 2009, Lee Nguyễn đã có độ chục bàn thắng cho HA.GL. Con số quá lý tưởng đối với một cầu thủ phải thường xuyên lui về làm nhiệm vụ mồi bóng và kiến thiết cho đồng đội. Vấn đề còn lại là đợi xem Lee sẽ thể hiện như thế nào, trong màu áo mới. Nhiều ý kiến cho rằng, Lee sẽ nhanh chóng hòa nhập và tỏa sáng, ở một tập thể có tiếng đoàn kết và nhiều ngôi sao làm vệ tinh xung quanh (điều xa xỉ với HA.GL của Lee Nguyễn trước đây). Nhận định này là có cơ sở. Thế nên, người Bình Dương mới quyết bản hợp đồng với Lee nhanh đến thế (bên lề cuộc họp HĐQT của Tổng công ty, cách đây ít ngày), dù số tiền bỏ ra để sở hữu cầu thủ này trong khoảng 1,5 năm là không nhỏ: 180 ngàn USD lương, chưa tính phí hợp đồng. TÙY PHONG Sổ tay: Lee cũng có thể thất bại Trước Lee Nguyễn, đã không ít ngôi sao đến B.BD và chỉ để lại sự thất vọng. Vài người trong số đó được đích thân HLV Mai Đức Chung đề xuất mua về. Có thể kể đến người đầu tiên là Chí Công và Nkemi (V-League 2009), mặc cho HLV Mai Đức Chung vẫn nằng nặc, rằng khi ông đến Bình Dương, họ đã có mặt ở đây rồi. Tức là trong tiềm thức, ông Chung không khoái 2 cái tên này lắm. Bây giờ, Chí Công chơi tiến bộ và luôn đá chính ở lượt về mùa giải trước, cũng như giai đoạn 1, V-League 2010, trong khi Nkemi bặt vô âm tín. Cùng đó, Mbabazi cũng là một thất thoát nữa, trong việc mua người. Nên nhớ, Mbabazi đã là một thương hiệu cỡ lớn, trước khi được trải thảm đỏ vào Thủ Dầu Một, để rồi bây giờ bị “đày” xuống đội hạng Nhất TDC.BD. Vào thời điểm đó, Molina đột quỵ vì dùng ma túy quá liều, Osita đưa yêu sách…, càng làm cho bức tranh B.BD thêm u ám. Molina và Osita chính là 2 cầu thủ mà HLV Mai Đức Chung đã đề xuất tăng cường cho chiến dịch AFC Cup 2009, giải đấu mà B.BD đã làm nên cột mốc lịch sử bằng suất chơi bán kết. Với những gì đã thể hiện kể từ đầu mùa, khó thể nói Amaobi và Elenildo đã đáp ứng đúng với kỳ vọng. Một thường xuyên ngồi dự bị, một còn lại chỉ mới có vỏn vẹn 2 bàn thắng. Đó đều là các pha lập công, trong trận đại thắng LS.Thanh Hóa với tỷ số 6 – 2 ở vòng 1. Dưới triều đại Mai Đức Chung, giấc mộng về “miền đất hứa” Thủ Dầu Một cho Thanh Tùng, đang tan thành mây khói. Do không thường xuyên có trong kế hoạch sử dụng của HLV trưởng, trung vệ người Nam Định, tất nhiên chẳng vui vẻ gì. Đã có thông tin, Tùng muốn được chuyển nhượng, để ngược ra Bắc, khi kết thúc giai đoạn 1 của mùa giải 2010. Theo nguồn tin không chính thức, B.BD đã phải bỏ ra 1,6 tỷ đồng, để có chữ ký của Thanh Tùng trong 2 năm. Thanh Tùng đã là một trong những thất bại lớn nhất của chính sách chuyển nhượng tại B.BD, dưới thời HLV Mai Đức Chung. Thế còn Lee Nguyễn, cầu thủ có xuất phát điểm thua xa Mbabazi, Elenildo, Amaobi và không hơn Tùng “Tứ” là mấy?