(Eva tam chuyen) - Tôi bàng hoàng khi biết tin anh ta sắp cưới. Vậy là bao nhiêu hi vọng mong manh của tôi bỗng đứt hẳn, tôi chẳng còn giống mình nữa, sống như một cái xác không hồn.

Sự việc đến nước này, lỗi hoàn toàn không phải do tôi. Có chăng cũng chỉ vì tôi quá tin người, tin vào một kẻ làm bộ dạng chân thành, nhiệt tình tán tỉnh tôi.

Ngày ấy, tôi còn là sinh viên. Anh quen tôi khi tình cờ gặp nhau trong trường học. Thực chất, tôi luôn cảnh giác với các mối quan hệ bên ngoài mà chưa được tìm hiểu kĩ, nhưng chẳng biết lần đó vì sao tôi lại bị anh hút hồn đến vậy.

Anh không đẹp trai cũng chẳng tỏ ra là công tử nhưng cái sự quan tâm, ân cần của anh khiến cho tôi có cảm giác tin tưởng. Nhà anh cũng không xa trường tôi là mấy, anh nói hay đi vào trường chơi để ôn lại kỉ niệm thời sinh viên. Tôi không biết vì sao mà luôn tin những lời anh nói là thật vì trong lời nói ấy, toát lên một sự mộc mạc.

Anh đã không màng đến cảm giác của tôi, tôi bị anh cướp đời con gái từ lúc ấy.
(ảnh minh họa)

Tôi chuyển nhà trọ, anh thường xuyên nhắn tin gọi điện cho tôi. Anh còn thay tôi làm hết mọi việc trong căn nhà mới, chuyển đồ đạc giúp tôi. Nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán anh, tôi thấy thương vô cùng. Tôi thấy anh thật sự thương tôi, có tình cảm với tôi.

Hồi ấy là mùa đông, anh đến phòng trọ của tôi chơi. Anh thấy tôi đi học về vất vả, liền bảo đun nước cho tôi tắm. Tuy chúng tôi chưa chính thức tỏ tình với nhau nhưng sự ân cần của anh khiến tôi cảm nhận rằng, thật sự chúng tôi đã yêu nhau từ lâu. Tôi vào tắm mà không đóng cửa hoặc tôi cũng chẳng nghĩ đến việc anh sẽ làm gì tôi, chỉ cần vài phút là xong và chúng tôi sẽ đi chơi với nhau. Nhưng, anh đã làm trái lại hoàn toàn với suy nghĩ và sự tin tưởng của tôi.

Anh hé cửa nhà tắm trước con mắt bàng hoàng của tôi, tôi không dám tin đó là anh, người mà tôi từng tin tưởng. Anh nói muốn “gần gũi” tôi. Tôi sợ run người, nói anh cũng không nghe. Tôi muốn la toáng lên nhưng không thể vì lúc này, để mọi người biết chuyện thì người xấu hổ chính là tôi chứ không phải anh. Anh đã không màng đến cảm giác của tôi, tôi bị anh cướp đời con gái từ lúc ấy.

Tôi đau khổ sống buồn tẻ sau bao nhiêu ngày tháng. Nhưng vì anh ân cần, quan tâm chăm sóc tôi nên tôi vơi đi phần nào và hi vọng rằng, dù có “thử” trước hôn nhân thì cũng không sao, chỉ cần anh yêu mình là được. Tôi luôn tính chuyện sẽ lây anh làm chồng và hi vọng anh cũng vậy.

Có lẽ tôi nên bỏ cái thai ấy, vượt qua gian nan để sống tiếp những ngày tháng khác.
(ảnh minh họa)

Vậy mà, đùng một cái anh nói lời chia tay vì lý do anh sắp lấy vợ. Người vợ chưa cưới của anh còn thường xuyên nhắn tin gọi điện cho tôi và nói những lời hăm dọa rằng không được cướp chồng của chị ta, không thì tôi sẽ lĩnh đủ. Tôi nghe mà run sợ, không biết phải làm thế nào, vì từ trước tới giờ, tôi chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế, hơn nữa, tôi là một cô gái cực kỳ yếu điếu và nhát nên bị người khác đe dọa là điều khiến tôi vô cùng sợ hãi.

Tôi đã mang thai, đó là điều đau đớn nhất, cay nghiệt nhất với một đứa con gái chưa từng yêu như tôi. Giờ đây, anh ruồng bỏ tôi để về lấy vợ, tôi không biết phải làm thế nào trong tình huống này. Có lẽ tôi nên bỏ cái thai ấy, vượt qua gian nan để sống tiếp những ngày tháng khác. Nhưng tôi biết rằng, vấp ngã ngày hôm nay là một nỗi đau đớn khôn nguôi, sẽ chẳng bao giờ tôi quên được và tôi cũng không dám chắc, trong tương lai mình có thể có hạnh phúc hay không? Lòng tôi đau đớn lắm!