(24h) - Chiều 25-5, chúng tôi tình cờ gặp Hoàng Thị Yến – chủ nhân căn hộ 1101 G4, Trung Yên, Hà Nội – cô gái đang là tâm điểm chú ý của dư luận trong vụ án Nguyễn Đức Nghĩa sát hại người yêu cũ, ngay cổng số 7 Thiền Quang (trụ sở của Phòng CSHS CA TP Hà Nội).

Yến mặc một chiếc áo phông đỏ, quần bò, trang phục ưa thích của cánh sinh viên. Cô để gương mặt mộc, không trang điểm, tóc buộc hết ra đằng sau và nhìn gương mặt Yến, thấy rõ sự mệt mỏi mà cô phải chịu đựng nhiều ngày nay. Dù đã một tuần trôi qua kể từ ngày thủ phạm Nguyễn Đức Nghĩa – kẻ đã ra tay sát hại người yêu cũ là Nguyễn Phương Linh ngay tại ngôi nhà 1101 G4 một cách dã man bị bắt, nhưng Hoàng Thị Yến vẫn chưa lấy lại được tinh thần, mà như người cha của cô tâm sự với chúng tôi: “Tâm lý em nó còn chưa ổn định, xin các chị đừng hỏi nhiều”. Bên cạnh những bậc sinh thành, những đứa con lúc nào cũng bé nhỏ. Chiều nay, Yến được triệu tập lên số 7 Thiền Quang để viết bản tường trình về những gì liên quan đến vụ án. (Cô đã bị cơ quan điều tra khởi tố vì tội không tố giác tội phạm nhưng cho tại ngoại. Theo cơ quan điều tra thì ngay trong chiều 17-5, Yến đã tìm gặp Nghĩa và được anh ta thú nhận tội lỗi nhưng cô không tố giác với cơ quan điều tra). Sau khi xong việc, Yến đứng ở cổng số 7 và gọi điện cho bố đến đón. Bố cô đang ngồi uống nước để đợi con gái ở ngay ven hồ Thiền Quang gần đó vài bước chân, ông vội vã đi thật nhanh. Tôi hỏi Yến: “Mấy hôm nay em thế nào? Có về ngôi nhà đó ngủ không?”. “Mấy hôm trước em ngủ ở nhà bạn, nhưng vài ngày nay em về đó rồi”. “Em không sợ ư?”. “Có gì mà phải sợ, đó là nhà em, em chẳng có gì phải sợ…”. Dù nói thế nhưng tôi biết, Yến đang cố cứng cỏi bởi cô đang trong tâm thế của một con nhím xù lông trước dư luận và đặc biệt là trước các phóng viên (trong đó có chúng tôi) – những người mà theo Yến thì cô đang rất bức xúc vì những thông tin đưa “không đúng” về mình. Tôi nói với cô, một vài người đồng nghiệp của tôi đang đến ngôi trường Đại học Genetic Bách Khoa Hà Nội để tìm hiểu về quá trình học tập của cô cũng như tìm hiểu qua bạn bè về cô, Yến chau mày tỏ vẻ khó chịu. Tôi cũng hiểu tâm lý của Yến lúc này, khi mà cô đang phải sống trong những ngày đau đớn vì bị người yêu bội phản, lại lo sợ về việc phải đối mặt với pháp luật nên tinh thần của Yến không tốt và có những lời nói không chuẩn cũng là đương nhiên. Cái cách của một con nhím xù lông có lẽ rất bất lợi cho cô, nhất là trong thời điểm nhạy cảm này, tôi nói với Yến điều ấy thì cô chao chát: “Họ chẳng phỏng vấn gì em mà cứ viết này nọ, toàn những chuyện không đúng”. Liệu Yến có thể ngủ được trong căn phòng nhà mình, nơi người yêu cô là Nguyễn Đức Nghĩa đã sát hại dã man bạn gái cũ? Hai người cha, một bi kịch Bố Yến – người mà tôi đoán mấy hôm nay cũng ăn không ngon, ngủ không yên, đỡ lời cho con gái: “Các chị thông cảm, em nó đang tâm lý không ổn định ví nó quá đau buồn… Từ hôm xảy ra vụ việc, em nó có ở nhà đấy đâu. Vấn đề tâm linh mà, chúng tôi tạm cho con đi ở nhờ nhà khác”. “Vậy tối nay bác ngủ ở đâu?. “Tôi cũng đi ngủ nhờ” – ông mệt mỏi trả lời. Mấy hôm nay, ông phải tạm xin nghỉ việc ở Quảng Ninh xuống Hà Nội thăm cô con gái đang phải đối mặt với vòng lao lý. Tưởng rằng mua cái nhà ở Hà Nội để cho Yến thuận tiện trong việc học hành, ai ngờ gia đình ông lại mắc vào tai ương khi tên sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa đã biến ngôi nhà ấy thành nơi sát hại Nguyễn Phương Linh. Tôi nói với ông, chúng tôi là những PV chỉ muốn đưa sự thật khách quan và muốn nghe những phản biện từ chính những người trong cuộc, ông gật đầu cùng lời hẹn: “Tôi sẽ tiếp chuyện khi nào tâm lý thật ổn định, còn bây giờ thì không thể nói được gì, tôi và mọi người trong gia đình đều quá mệt mỏi, đau xót”. Yến lấy kính đen ra đeo, mặc áo chống nắng, cô leo lên đằng sau xe máy. Nhìn hai bố con Yến chở nhau trên đường trong buổi chiều xám xịt, thấy sao mà cám cảnh. Chợt thấy ông có nét gì đó giống người cha của Linh – nạn nhân trong vụ án này, ở sự yêu thương, lo lắng, xót xa cho cô con gái của mình. Hai người cha, hai tâm trạng, nhưng họ đều có chung một nỗi niềm đớn đau khi con gái họ đều yêu nhầm tên sát thủ Nguyễn Đức Nghĩa và những hệ lụy mà Nghĩa gây ra đối với gia đình họ sẽ thật khó nguôi ngoai. Những đứa con – càng lớn càng rời xa vòng tay cha mẹ, chúng thoát khỏi gia đình một cách tự nhiên và bản năng nhất. Trên đường đời gập ghềnh ấy, mỗi khi gặp những tai ương, chúng lại về núp vào cha mẹ, bởi không có chỗ nào trú ngụ an bình và tin cậy nhất bằng vòng tay ấm áp của cha mẹ. Tiếp xúc với hai người cha có chung một bi kịch ấy đã khiến chúng tôi, các phóng viên theo dõi vụ án này từ đầu, muốn nhắn nhủ với những cô gái trẻ rằng, bài học cảnh giác trong tình yêu không bao giờ thừa, nghe có vẻ rất lý thuyết nhưng thực tế vụ án này đã chứng minh điều đó.