PN - Kính gửi chị Hạnh Dung, Tôi 46 tuổi, làm nghề sửa chữa điện tử tại nhà. Vợ tôi làm điều dưỡng tại bệnh viện huyện, thường xuyên phải trực đêm. Chúng tôi có hai con trai đều đã trên 18 tuổi, đứa lớn đang làm xã đội trưởng, đứa nhỏ đi học trên thành phố. Gia đình tôi tương đối yên ổn, vợ hiền, con ngoan, thu nhập đủ xài. Tuy nhiên, gần đây đã có chuyện khiến gia đình tôi có thể nói là sẽ tan nát...

Đêm hôm đó, con trai lớn của tôi đi trực, bất ngờ trở về nhà, bắt gặp tôi và chị hàng xóm đang vụng trộm với nhau. Chị này cũng đã có chồng, hai con, chồng làm tài xế. Chị đã van lạy xin con tôi bỏ qua, tôi thì hứa với nó sẽ không bao giờ tái phạm, nhưng điều khiến tôi bất ngờ đến mức đau đớn là chính đứa con trai của tôi lại ra giá cho sự im lặng đó là mỗi người phải đưa cho nó 50 triệu đồng. Tôi choáng váng đến lặng người. Sau đó nó bỏ đi, cả ngày ở ngoài xã, chỉ về nhà tắm rửa thay quần áo... Đụng mặt tôi, nó chỉ nói ngắn gọn: "Nhớ đó". Tôi và chị hàng xóm không làm sao có được số tiền đó để đưa cho nó. Mấy hôm nay, chị ấy mất ăn mất ngủ vì chuyện này, tôi cũng chẳng hơn gì. Tâm trạng tôi rối bời, phần nhục nhã với con, phần lo vợ tôi và chồng chị ấy biết chuyện, phần lo khi thấy thằng con hư hỏng, sợ nó bài bạc sinh nợ nần... Chị hãy giúp tôi. Nguyễn Văn Dân (Đức Hòa - Long An) Anh Dân thân mến, Tuy anh không nói hết trong thư, cũng như không có một lời nào biện minh cho lỗi lầm của mình, nhưng tôi có thể hiểu được phần nào nguyên nhân đưa anh và chị hàng xóm đến tình cảnh như thế. Đó chính là sự vắng nhà thường xuyên của vợ anh và chồng chị L. Hai người, một nam, một nữ ở cạnh nhau suốt ngày, dễ gì không nảy sinh tình cảm. Nhất là trong những đêm vắng, cô đơn, không có con cái bên cạnh. Nói như vậy, không có nghĩa là tôi đồng tình với việc làm sai trái của anh và chị ấy, chỉ muốn nhắc lại để anh dựa vào nguyên nhân đó mà giải quyết việc nhà. Trước hết, hãy bắt đầu từ con trai lớn của anh. Anh khẳng định cháu từ trước đến giờ là đứa con ngoan trong nhà, lại làm xã đội trưởng thì hẳn là cũng có tư cách đứng đắn, đàng hoàng. Vậy thì việc cháu ra giá 50 triệu mỗi người có thể là do cháu giận quá mà nói cho hả giận. Vì thế, theo tôi, anh nên mạnh dạn nói chuyện với con trai, với tư cách hai người đàn ông, để tìm sự thông cảm và tha thứ. Nếu cháu vẫn khăng khăng không đồng ý, thì cách cuối cùng là anh thú thật hết mọi chuyện với vợ, xin vợ tha thứ để cùng anh lo cho tương lai con cái, nhờ vợ khuyên giải con trai. Trong tình cảnh này, anh cũng nên khuyên chị hàng xóm sang xin lỗi chị nhà và xin chị giữ kín, không để đến tai chồng chị ấy, vì đàn ông rất khó tha thứ. Chúc anh sớm tìm lại được sự thanh thản và hạnh phúc gia đình. Hạnh Dung (hanhdung@baophunu.org.vn)