Gia đình nghèo khó, thiếu bóng người cha, mẹ lại tật nguyền nhưng Nhàn và Vũ vẫn luôn là học sinh giỏi nhất nhì trường.

Về xã Tam Vinh, huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam, hỏi thăm hai chị em Nguyễn Thị Nhàn (15 tuổi) và Nguyễn Tấn Vũ (13 tuổi) học sinh trường THCS Lý Tự Trọng, không ai không biết. Họ biết đến không chỉ bởi gia đình các em là một trong những hộ nghèo nhất xã mà điều đặc biệt ở hai em chính là nghị lực vượt lên hoàn cảnh khó khăn để học tập đạt kết quả cao khiến bạn bè, thầy cô khâm phục.

Tài sản quý giá nhất trong nhà có lẽ là những tấm giấy khen của hai chị em Nhàn và Vũ

Sáng đi học, chiều lên núi nhặt củi

Chúng tôi gặp Nhàn và Vũ vào một ngày đầu năm mới, lúc Nhàn đang thay mẹ nấu bữa cơm tối đạm bạc. Còn Vũ thì đang loay hoay sắp củi ở ngoài sân. Hỏi ra mới biết củi này là do em đi nhặt về, lúc trưa phơi ra cho khô rồi giờ sắp lại thành bó để sáng mai đem bán kiếm tiền mua gạo cho ba mẹ con. Được tận mắt chứng kiến hoàn cảnh sống của gia đình hai em mà chúng tôi không sao kìm được cảm xúc.

Hai chị em Nhà cùng người mẹ tật nguyền trong căn nhà rách nát

Ấn tượng đầu tiên của chúng tôi về Nhàn đó là một cô bé với dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng long lanh, nước da ngăm đen và nổi bật là nụ cười rất duyên. Cô học trò này được bạn bè, thầy cô quý mến không chỉ vì học giỏi mà còn là 1 người tích cực tham gia các phong trào của trường lớp, một cô bé luôn sống hòa đồng và lễ phép với mọi người xung quanh.

Hằng ngày, sau những giờ học căng thẳng trên lớp, Nhàn lại vội vã về nhà phụ giúp mẹ việc nhà. Cứ rảnh ra lúc nào là Nhàn lại tranh thủ lên núi hái rau và nhặt củi cùng em trai để mong sao bán được ít tiền trang trải cuộc sống gia đình và có tiền thuốc thang cho mẹ.

Là một học sinh giỏi toàn diện , hai năm liên tiếp đạt giải cấp huyện năm lớp 4, lớp 5 thế nhưng Nhàn chưa bao giờ hài lòng kết quả đó. Sáng học trên lớp chiều về nhà phải đi hái rau nên tối đến Nhàn lại thức khuyên để học bài, nhiều khi đuối sức em ngủ gật luôn trên bàn đến sáng…

Dù mới có hơn chục tuổi nhưng cô bé đã phải thay mẹ gánh vác cả gia đình

Nhận xét về học trò của mình, cô Bùi Thị Lệ Thủy tâm sự: “Nhàn là một học sinh có ý chí phấn đấu và thành tích học tập rất tốt. Biết em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn nên nhà trường đã tạo nhiều điều kiện để giúp đỡ em được tiếp tục đến trường”.

Dù thua thiệt bạn bè về mọi mặt nhưng 6 năm qua Vũ luôn là một trong những học sinh có học lực đứng đầu toàn trường. Trong năm lớp 7 này, em được chọn vào đội thi học sinh giỏi và là niềm hy vọng sẽ giành được giải thưởng cấp huyện và tiến xa hơn nữa là cấp tỉnh...

Tuy mới 13 tuổi đầu, sức lực còn yếu, ấy vậy mà hằng ngày Vũ vẫn gắng sức theo chị hái rau và nhặt củi kiếm tiền.

Cô Nguyễn Thị Thanh Vân, giáo viên chủ nhiệm của Vũ xúc động chia sẽ: “Ở lớp Vũ rất ngoan hiền và học giỏi, luôn nhiệt tình với các hoạt động của lớp. Có lẽ do tự ti với hoàn cảnh của gia đình nên em hơi nhút nhát nhưng tôi biết ẩn đằng sau đó là một ý chí vươn lên rất đáng khâm phục”.

Dệt ước mơ trong túp lều rách

Nhìn những tấm bằng khen đỏ rực dán đầy trên vách tường cũ kỹ, chúng tôi mới thấy hết được tinh thần hiếu học và ý chí vượt khó của hai em lớn lao đến thế nào. Có lẽ chính cuộc sống lam lũ đã tạo nên tính tự lập và nhóm lên trong hai em ngọn lửa ham học ấy.

Cứ thế gần 9 năm ròng cắp sách đến trường, cả hai em chưa một lần được đi học thêm cũng như mua nổi một cuốn sách nâng cao nào. Ngày qua ngày, hai chị em vẫn nhịn ăn sáng đèo nhau trên chiếc xe đạp cà tàng vượt hàng chục cây số để đến trường, tan học lại cố phóng thật nhanh về nhà lo cơm nước cho mẹ, rồi chiều đến lại lặng lẽ dắt nhau lên núi hái rau, lượm củi…

Ngoài giờ học, Nhàn và Vũ đi hái rau và nhặt củi để nuôi mẹ và có tiền để tiếp tục đến trường

Thương mẹ, hiểu được hoàn cảnh khó khăn của gia đình, hai chị em không đòi hỏi bất cứ thứ gì, chỉ mong sao có đủ tiền để tiếp tục đến trường theo đuổi ước mơ của mình.

“Em sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này trở thành bác sỹ chữa bệnh cho mẹ”, Vũ ngây thơ tâm sự.

Còn Nhàn, khi được hỏi về ước mơ của mình, em trầm tư suy nghĩ: “Chắc hết năm nay em phải nghỉ học ở nhà đi làm để nuôi mẹ và lo cho Vũ đi học tiếp… Nhưng em vẫn muốn đi học lắm, khi nào có điều kiện nhất định em sẽ đi học lại và cố gắng thi vào trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm và nếu có cơ hội được học tiếp thì em sẽ quyết tâm thi vào ngành sư phạm để được miễn tiền học phí…”.

Nhàn có thể phải nghỉ học để chăm mẹ và lo cho em trai ăn học

Giảng đường Đại học sẽ đón chào Nhàn và Vũ vào một ngày không xa, nhưng hành trình ấy đối với các em dường như cứ dài ra mãi bởi các nghèo, cái bất hạnh cứ đeo đẳng.