Hạnh phúc giản đơn của anh, sự che chở của anh đã cho em biết rằng, điều đó quý giá hơn bất kỳ vàng bạc châu báu nào...

Năm thứ 5 đại học, em bước vào cuộc sống của anh và làm thay đổi mọi thứ.
Điều đầu tiên là em đã làm thay đổi suy nghĩ trong anh, đó là cái quan điểm trước đó anh đã nói như đinh đóng cột: Quyết không yêu ai khi chưa có việc làm.

Anh dành trọn cho em những rung động đầu tiên của trái tim… đó là những niềm vui khôn xiết khi anh đón đưa em đi học, đi chơi, thậm chí là cùng đi chợ… đó là những nỗi nhớ mong da diết khi chiều tà hay khi gió lạnh ùa về… đó là chút ghen tuông nho nhỏ khi em bận việc trường việc lớp mà không dành nhiều thời gian cho anh… đó là nỗi đau đớn, là những giọt nước mắt đầu tiên anh khóc vì yêu một người...

Anh chân thật, đáng yêu và tình yêu của anh thật đẹp. Anh yêu em như yêu một thánh nữ vậy, em nói gì anh cũng nghe theo, bên em, anh luôn cười và dành cho em những cử chỉ thân thương…

Nhưng thật là khổ cho anh, em dễ tính thật đấy nhưng có những khi không thể dễ được với tính cách của anh, hoặc là do em cố tình nổi nóng. Mình cãi nhau. Em nói muốn dừng lại để suy nghĩ. Và anh đã bỏ cuộc... Chúng mình chia tay. Anh khóc. Em thương anh thật nhiều…

Anh là người đầu tiên trân trọng em đến thế!

Anh là người đầu tiên cho em thấy một tấm lòng yên bình như thế!

Anh là người đầu tiên làm trái tim em xót xa khi nghe từng giọt nước mắt anh rơi, cùng những tiếng nghẹn ngào yếu đuối…

Em vẫn dõi theo anh, em nhìn anh từ xa mà không dám gặp. Còn anh, anh vùi mình vào sách vở, vào đồ án và vào bạn bè… giống như để bù đắp cho những tổn thương trong lòng.

2 năm qua rồi, cho đến giờ em vẫn kiếm tìm nhưng anh biết không, em không thấy ai cả. Em không tìm thấy một trái tim và một tình yêu như vậy nữa.

Em để mặc cho trái tim cô đơn, để mặc cho nỗi nhớ nhung giày xéo… em cố gắng không tìm anh khi buồn phiền…

Anh là người đầu tiên cho em thấy một tấm lòng yên bình như thế! (Ảnh minh họa)

Nhưng anh vẫn nói rằng, anh sẽ luôn ở bên em, lúc nào anh cũng muốn em thoải mái nhất... đừng bao giờ nói xin lỗi anh… Em vẫn luôn cảm thấy mình có lỗi, hoặc cảm thấy mình đáng trách thì đúng hơn. Em tự trách em vì đã làm một trái tim, một tình yêu đẹp như vậy phải tan vỡ…

2 năm qua rồi, anh không nói nhiều nhưng với cách anh quan tâm em, những lần anh mượn chút men rượu để tâm sự cùng em những nỗi niềm thường ngày anh giấu kín... em biết, anh vẫn yêu em thật nhiều.

Nhưng em có ích kỷ quá không anh, khi mà có những lúc anh đấu tranh vất vả để lý trí lấn át con tim, có những lúc anh đau khổ tưởng chừng như gục ngã… thì em lại lạnh lùng quay lưng đi…

2 năm xa anh, em trải qua hạnh phúc, rồi đến đớn đau, đến vô cảm... Những cảm giác đó cứ gợi lên những nuối tiếc và thương xót mối tình sinh viên anh đã dành cho em… Mỗi ngày, em nhớ anh trong cô đơn, em tìm về những ký ức với anh để sưởi ấm con tim sứt sẹo của mình.

Em biết, em đã thực sự không xứng đáng với anh…

Em vẫn thấy xấu hổ, ngượng ngùng không dám đối diện với anh. Em muốn nói thật nhiều để anh hiểu được em muốn mang anh trở về với em như thế nào… nhưng anh đã không để em phải nói ra điều đó… Anh đã dang rộng vòng tay đón em vào lòng anh, đón em trở về với những ấm áp yêu thương giản dị ấy…

Em biết, em sẽ bù đắp cho anh thật nhiều.

2 năm qua rồi, cảm ơn anh, cảm ơn tình yêu của anh nhiều lắm! Hạnh phúc giản đơn của anh, sự che chở của anh đã cho em biết rằng, điều đó quý giá hơn bất kỳ vàng bạc châu báu nào và điều đó là liều thuốc cho trái tim em mạnh mẽ hơn trong cuộc sống này.

Em yêu anh nhiều lắm!