Hành trình này chúng tôi đã thực hiện từ cách đây tròn nửa năm. Nửa năm qua, chẳng quá ngắn cũng chẳng quá dài, đủ để quên những thứ cần quên, và không bao giờ đủ để xóa nhòa những ký ức cần nhớ.

Kì 1: Giấc mơ và sự ám ảnh

Kì 2: Trên bầu trời Himalaya

Kì 3: Thị trấn Lukla

Kì 4: Đường trek đến Namche Bazaar

Kì 5: Sốc độ cao ở Tengboche

Kì 6: Kì vĩ Ama Dablam

Kì 7: Bỏ cuộc ở Chukkung

Kì 8: Những ngày của cảm xúc

Kì 9: Trở về – Một quyết định đúng

Sự khắc nghiệt của hành trình…

Theo lịch trình, hôm nay chúng tôi sẽ trek lên Gorakshep và ngày kia là tới EBC. Tuy nhiên, mọi chuyện không suôn sẻ như mong đợi.

Sáng dậy, tôi lại bị cơn đau đầu hành hạ khốn khổ. Dil lại phải đưa bữa sáng đến tận giường, nhìn tôi khó nhọc húp từng thìa cháo, rồi một vốc thuốc. Tôi nằm im đờ đẫn khoảng một tiếng rưỡi sau khi thuốc ngấm mới lê chân ra được phòng khách. Càng lên cao, không khí càng loãng, cơ thể càng tỏ ra “phản đối” với sự thay đổi này bằng những phản ứng tiêu cực như khó ngủ, giảm hẳn sự ngon miệng, lo lắng, đồng thời quá trình tiêu hóa trở nên rất lâu và khó hấp thụ. Thuốc giảm đau thông thường cũng ít tác dụng hơn hẳn, nghĩa là thời gian để thuốc ngấm sẽ lâu hơn và tác dụng của thuốc kéo dài ngắn hơn nhiều.

Trái ngược với bầu trời trong xanh và những tia nắng vàng nhảy múa như mọi khi, ngoài cửa sổ giờ đây trắng xóa một màu của tuyết. Tuyết bắt đầu rơi từ đêm qua, đã phủ kín mọi nóc nhà, lối đi và vẫn đang tiếp tục rơi không ngừng. Tối dí mặt vào cửa sổ ngắm nghía, tưởng tượng ra cả 1 quãng đường phía trước mà thở dài.

Những ngôi nhà ngập tuyết

Ăn sáng xong, chúng tôi ngồi bàn luận xem sẽ làm gì tiếp. Dil gọi điện lên nhà nghỉ ở Gorakshep hỏi han tình hình và được biết tuyết cũng đang rơi dữ dội bên đó, dân tình đang kẹt lại hết ở đây không đi được tiếp lên cao hơn, đồng nghĩa với việc hết phòng. Tuy nhiên họ nói có thể 1 thời gian nữa tuyết bớt rơi thì khách có thể rời đi.

Dil nói năm nay tuyết đầu mùa rơi sớm. Tôi hỏi nó bình thường tuyết sẽ rơi trong bao lâu, nó bảo có thể 1 ngày cho đến 3,4 ngày tùy tình hình. Nhìn ra cửa sổ vẫn thấy mây mù dày đặc, Dil dự đoán sẽ rơi ít nhất 1-2 ngày nữa. Trong trường hợp như vậy, việc lên EBC là không thể vì rất nguy hiểm khi chúng tôi ko có dụng cụ đi tuyết.

Chúng tôi vẫn quyết định trek đến Gorakshep

Bàn tính 1 hồi, chúng tôi vẫn quyết định trek đến Gorakshep (5300m) và sẽ tùy cơ ứng biến.

Mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần, song tôi vẫn choáng váng khi bước ra cửa. Tôi đã mặc đến 3 lớp quần, 5 lớp áo, 2 lớp găng tay, 2 lớp mũ; nhưng vẫn không khỏi rùng mình. Cả đất trời trắng xóa một màu, tuyết bay tới tấp vào mặt lạnh cóng. Dil dẫn chúng tôi lầm lũi bước đi dọc theo con sông. Đi được chừng 30′, chúng tôi gặp một đoàn đi trek ngược lại. Họ đi từ sáng nay và đang trên đường quay lại Lobuche: “không có chỗ trên Gorakshep đâu… không đi tiếp được”.

Tôi đã mặc đến 3 lớp quần, 5 lớp áo, 2 lớp găng tay, 2 lớp mũ; nhưng vẫn không khỏi rùng mình

Những lời nói đó như đâm trúng “tim đen” của tôi. Đó chính xác những gì cơ thể tôi đang kêu gào được quay về. Sự thật là kể từ Tengboche, tôi đã luôn phải vất vả “cãi lại” những đòi hỏi bỏ cuộc từ một con người nào khác hiện hữu trong chính bản thân mình. Một đứa thì lì lợm đi tiếp, một đứa thì nằng nặc đòi về, đòi ấm áp, chăn đệm êm, nghỉ ngơi thư giãn. Leo núi thật sự là một “cuộc chiến” dai dẳng trong tâm trí, và càng lên cao, cái đứa đòi về kia càng dần chiến thắng.

Theo nài nỉ của tôi, mọi người sẽ quay về Lobuche chờ đợi đến chừng 10h xem tình hình thế nào rồi quyết. Vậy là lại rồng rắn lên mây đi ngược lại.

Chúng tôi quyết định quay trở lại Lobuche

Chúng tôi quay lại nhà nghỉ tại Lobuche. Lần đầu tiên kể từ đầu chuyến đi, tôi thấy vui mừng với việc quay lại. Giờ đây tôi phải đưa ra quyết định khó khăn với chính bản thân mình. Trung thì dễ tính và lo cho sức khỏe của tôi, nên tôi quyết thế nào thì theo vậy. Còn Dil, nó cũng lo lắng về tình trạng của tôi nên lúc thì bày tỏ mong muốn chúng tôi đi xuống, lúc thì lại nghĩ hai đứa chúng tôi đã lỡ mất Island Peak rồi mà lại ko trek được đến EBC thì cũng tội nghiệp nên lại động viên đi tiếp.

Nếu tuyết tiếp tục rơi trong vòng 1-2 ngày tới thì chắc chắn chúng tôi không đi được đến EBC. Nếu hôm nay cố gắng đi đến Gorakshep thì 1 là chưa chắc có phòng, 2 là tuyết vẫn rơi thì sẽ phải quay về, trong khi bệnh độ cao của tôi sẽ ngày càng tồi tệ nếu lên cao trong điều kiện mưa tuyết thế này.

Thời tiết ngày càng khắc nghiệt

Như đã trình bày, càng lên cao tác dụng của thuốc càng giảm. Về lại Lobuche chưa được bao lâu, tôi đã thấy chóng mặt, đau đầu trở lại, thêm phần chân tay run rẩy. Tôi lại nốc 1 đống thuốc và nằm chờ. Đến 10h30, tuyết vẫn đổ xuống như mưa, tôi chán nản quyết định sẽ quay về Pheriche (là 1 ngôi làng ở gần Dingboche). Như vậy, chuyến đi đến EBC coi như lại dang dở.

“Ta không đi thì núi vẫn ở đấy, không mất đi đâu mà sợ”, tôi đành tự AQ khi trong lòng vẫn đầy nuối tiếc.

Dil đợi tôi khỏe khỏe lại 1 chút rồi chúng tôi bắt đầu hạ độ cao về Pheriche. Ngoài trời tuyết vẫn rơi điên cuồng, có cảm tưởng vừa đi vừa bị 1 đứa nào đó cứ cầm tuyết ném vào mặt. Đôi khi gió thổi mạnh quá làm chúng tôi phải bám vào nhau cho khỏi bị hất tung lên trời. Đường khá trơn, nhiều đoạn tuyết đóng thành băng khiến tôi vồ ếch ít nhất 3 lần.

Những ngôi mộ lẻ loi

Sau khi đi qua lại nghĩa địa, chúng tôi phải trek xuống con dốc rất dài mà ngày trước đó đã tốn cả tiếng leo lên. Vài lần suýt trượt chân, cộng với 1 lần suýt bị con trâu Yak đi ngang qua gây nguy hiểm ở giữa dốc, tôi mất hết tinh thần nhuệ khí. Về được đến tea-house nghỉ trưa, tôi bắt đầu sốt, nôn, cảm giác lạnh run rẩy lan khắp cơ thể. Cơn đau đầu lại đến. Cả tiếng liền tôi ngồi đờ không nói năng, mặt trắng bệch. Bình thường người ta chỉ vào đây nghỉ chân chừng 30-45′ rồi đi tiếp, nhưng vì bệnh của tôi, chúng tôi mất 2 tiếng ở đó trước khi thuốc ngấm vào người làm tôi dịu bớt và ăn được chút.

Cả quãng đường còn lại, Dil dắt tôi như dắt mẫu giáo về đến Pheriche (4300m). Tối đó tôi sốt cao, đầu đau như búa bổ. Dil kiên quyết ngày mai sẽ gọi trực thăng đưa tôi về lại Kathmandu vào bệnh viện.

… và ký ức đẹp trong dang dở

Giấc mơ Island Peak lẫn EBC của chúng tôi đều không thực hiện được. Tuy thế, giờ đây tôi không quá buồn về điều này. Chúng tôi đã có những trải nghiệm khó quên và những cảm xúc đẹp đẽ suốt dọc hành trình. Những gì dang dở thường là những thứ sẽ nhớ lâu hơn, và tôi biết rằng nó sẽ khiến tôi quay trở lại nơi này vào một ngày không xa.

Sáng nay, sức khỏe tôi đã đỡ hơn rất nhiều. Có lẽ việc hạ độ cao đã phát huy tác dụng. Cơn đau đầu giảm, hạ sốt, răng lợi cũng đỡ đau hơn.

Giấc mơ Island Peak lẫn EBC của chúng tôi đều không thực hiện được

Khi tôi kéo rèm cửa sổ để ngó nghiêng cảnh vật xung quanh, tôi kinh ngạc khi thấy lớp kính bên trong cửa sổ phòng tôi bị một lớp băng phủ mờ. Nhiệt độ phòng đêm qua phải đến độ âm.

Tuyết đã ngừng rơi. Mảng đất xung quanh ngôi nhà lấm tấm những vũng tuyết đọng từ tối qua. Mặt trời đã lên cao và sức nóng của nó đang dần làm tan đi cái lạnh buốt giá hãy còn vương trên không khí.

Mặt trời đã lên cao và sức nóng của nó đang dần làm tan đi cái lạnh buốt giá hãy còn vương trên không khí

Mỗi ngày, chúng tôi đều nghe và bắt gặp rất nhiều trực thăng bay tới bay lui trên đầu đi cứu nạn, nhưng sáng nay thì đặc biệt đông. Từ sáng sớm, tiếng động cơ ù ù đã vang lên liên tục. Dil nói rằng chắc đã có rất nhiều người ốm hoặc ko may bị tai nạn do trận tuyết đầu mùa ngày hôm qua. Những chiếc trực thăng này sẽ chở bệnh nhân về tới Kathmandu.

Hình ảnh quen thuộc trong suốt hành trình

Không kể những người leo núi, dân trek khi đăng ký đi vào khu vực Solu Khumbu cũng được khuyến cáo nên mua bảo hiểm trực thăng cứu nạn, nếu không cái giá phải trả sẽ từ 4 – 8,000$/ chuyến tùy địa điểm. Mặc dù đã có bảo hiểm, song tôi không hề muốn phải di chuyển trên những con chim sắt ấy một chút nào. Phần vì sợ đi máy bay, phần vì có linh cảm không tốt, tôi nói với Dil mình có thể tự trek được về đến Lukla. Cuối cùng thì Dil cũng đồng ý vì thời gian “còn thừa” của chúng tôi khá nhiều và tôi có thể nghỉ bất cứ lúc nào nếu muốn.

Tác giả trên hành trình quay trở lại điểm xuất phát

10h sáng, chúng tôi đã đóng gói xong đồ và sẵn sàng trek xuống dưới. Như trêu ngươi, trời hôm nay nắng đẹp rực rỡ. Tuy nhiên vào tầm đầu giờ chiều khi ngoái đầu nhìn lại, chúng tôi thấy trên cao mây đen đã giăng kín ở khu vực chúng tôi vừa rời khỏi. Có lẽ đi xuống là 1 quyết định đúng đắn.

Như trêu ngươi, trời hôm nay nắng đẹp rực rỡ trên đường về

Gần 5h30 chiều, chúng tôi về đến Khumjung là 1 ngôi làng nhỏ phía trên Namche Bazaar. Trời đã ngả sang tối, nếu cố tiếp thì phải 7h mới đến Namche. Hơn 7 tiếng trek ngày hôm nay có lẽ đã đủ đối với tôi, nên tôi quyết định sẽ nghỉ lại ở đây. Ngày mai chúng tôi sẽ qua Namche về đến Phakding, và ngày kia tôi có thể bay về Kathmandu từ Lukla.

Một ngày đang dần khép lại, mọi thứ đang dần đến hồi kết…

Rosy (Theo TTTĐ)
Ảnh: rOsy