Tôi đã từng có một cuộc hôn nhân đầy giông bão. Đến với nhau vội vàng, tôi có cố gắng đến đâu cũng không thể hòa hợp với chồng.

Hay cu yeu doi ma song - Anh 1

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Tôi, một phụ nữ hai lần đò. Bạn bè tôi nhiều người cũng đổ vỡ hôn nhân, có người bước tiếp, có người như chim sợ cành cong sống thu mình lại, né tránh đàn ông , lại có người sau đổ vỡ thì trượt dài trong những cuộc vui tình chớp nhoáng. Ngẫm lại bảo tại số phận cũng được, mà do chính mình cũng chẳng sai, bởi tính cách tạo nên số phận, nhưng lại có câu "đức năng thắng số" để người ta có động lực cố gắng hơn.

Hiện tại, tôi có cuộc sống khá bình yên, hơi tẻ nhạt so với nhịp sống trước đây khiến không ít người thắc mắc, liệu tôi có thực sự hạnh phúc? Dù nói thế nào cũng chỉ bản thân tôi hiểu, tôi hài lòng ra sao với cuộc sống này, sống những ngày thật đơn giản bên chồng con, chăm lo cho gia đình nhỏ.

Tôi đã từng có một cuộc hôn nhân đầy giông bão. Đến với nhau vội vàng, tôi có cố gắng đến đâu cũng không thể hòa hợp với chồng. Anh ấy như một ông chủ trong nhà. Tôi không được cãi lời anh, không đủ khôn khéo để né tránh những xung đột nên chuyện chồng “dạy vợ” bằng tay chân cứ xảy ra như cơm bữa.

Chúng tôi chia tay như một sự tất nhiên, nói chính xác hơn, tôi trốn chạy khỏi chồng mình, trốn chạy khỏi căn nhà quen thuộc. Tôi đi tìm sự tự do với một tâm hồn bị tổn thương, một thân xác rã rời và hoài nghi với tất cả.

Đã có cả một quãng thời gian dài, ngày nào sau giờ làm tôi cũng tụ tập bạn bè như một cách trốn tránh cô đơn, và nhiều lần tìm quên bên ly rượu. Đàn ông xung quanh khá nhiều nhưng chẳng ai đủ đem lại cho tôi một niềm tin. Tôi vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn kiếm tiền như điên dại nhưng đôi khi tôi hoang mang, không xác định được mục đích rõ ràng.

Tôi không biết mình sẽ kéo dài cuộc sống đó bao lâu nếu như không vì con gái. Con luôn hỏi tôi có người yêu chưa, mẹ cần có người để chăm sóc. Nhưng ngược lại, con luôn khẳng định, sẽ không lấy chồng. Thật tội nghiệp, một đứa trẻ tuổi lên mười đã có quá nhiều lo lắng.

Tôi chua xót nhận ra, cuộc hôn nhân của bố mẹ đã khiến con tôi tổn thương biết nhường nào, khiến con mất niềm tin vào tình yêu và hạnh phúc. Suy nghĩ, trăn trở nhiều, tôi đã quyết định mở cánh cửa lòng mình. Tôi cởi mở hơn với những người đàn ông, tập nhìn bao dung và đơn giản hơn nhưng cũng cẩn thận hơn trong mỗi lựa chọn. Đương nhiên đã gọi là lựa chọn thì cũng phải có loại bỏ.

Hơn một lần tôi rơi nước mắt để loại bỏ khỏi cuộc đời mình người đàn ông tôi biết chắc không thể cùng mình đi đến cuối con đường. Để tránh bị tổn thương, tôi tập cách nhìn mọi việc thật đơn giản, thay vì đổ lỗi cho đối phương.

Tôi thường xuyên tìm ra lỗi lầm của mình để hóa giải những ẩn ức. Chính vì cho mình có lỗi nên tôi trở nên khoan dung hơn, không trách cứ, chẳng mè nheo. Và hình như nhờ thế mà lòng tôi dễ dàng lắng lại, không thể cùng nhau nên duyên nên nợ thì chúng tôi vẫn có thể là bạn của nhau.

Nhìn lại, tôi có thể tự hào bởi những người cũ trong cuộc đời tôi đến bây giờ vẫn có thể cùng nhau ngồi trò chuyện, vẫn có thể chia sẻ, giúp đỡ nhau mỗi lúc gặp khó khăn. Ngay cả với chồng cũ, người đã cùng tôi đi trên đoạn đường sóng gió nhất thì giờ đây vẫn có thể trao đổi với nhau.

Tôi không còn giữ trong lòng những hờn giận cũ, và thấy nhẹ nhàng hơn. Nếu thời gian quay trở lại, tôi biết mình không thể thay đổi được tính cách của chồng cũ, khó lòng hóa giải những xung đột, và chia ly cũng sẽ xảy ra, nhưng chắc chắn sẽ không để cuộc chia tay lại nặng nề đến vậy, để con tôi không phải chịu vết xước trong tâm hồn.

Duyên nợ đẩy đưa, tôi bước lên chuyến đò mới. Một chuyến đò bình dị trên một khúc sông hiền hòa. Đương nhiên trong cuộc sống không khỏi có những lúc sóng dồn làm thuyền chao đảo, nhưng chưa khi nào sóng có thể xô lệch thuyền. Bao thăng trầm từ cuộc sống khiến tôi đủ tự tin, đủ khéo léo cùng chồng lèo lái con thuyền.

Sự nhạy cảm của một người phụ nữ từng trải giúp tôi đủ tinh tế để khiến chồng mình hài lòng với cuộc sống gia đình và anh ấy hiểu, không ai có thể thay thế vợ đồng hành cùng anh đến hết cuộc đời. Và hơn hết, tôi đủ tỉnh táo để biết quên đi những nhược điểm của chồng, chỉ nhìn vào những nét đáng yêu của anh ấy mà vun vén hạnh phúc gia đình.

Với tôi bây giờ, nụ cười của con, ánh mắt mãn nguyện của chồng bên mâm cơm mỗi ngày chính là hạnh phúc.