QĐND Online - Chiều 28-5, Quốc hội thảo luận ở hội trường về Dự án Luật người khuyết tật. Các đại biểu bày tỏ nhất trí và ủng hộ cao việc tiếp thu và sửa đổi của Ban soạn thảo, giúp cho Dự án luật sát hơn và đầy đủ hơn, thể hiện tốt quan điểm, chính sách của Đảng và Nhà nước với người khuyết tật. Tuy nhiên, còn một số nội dung chưa thu được sự nhất trí cao…

Quan sát sẽ xác định không chính xác mức độ khuyết tật Một số đại biểu tỏ ra băn khoăn về phương pháp xác định mức độ khuyết tật được quy định tại Điều 17. Theo Luật, Việc xác định mức độ khuyết tật được thực hiện bằng phương pháp quan sát trực tiếp người khuyết tật, thông qua thực hiện những hoạt động đơn giản phục vụ nhu cầu sinh hoạt cá nhân hàng ngày, sử dụng bộ câu hỏi theo các tiêu chí về y tế và xã hội hoặc các phương pháp đơn giản khác để kết luận mức độ khuyết tật đối với từng người khuyết tật. Nhiều đại biểu cho rằng, phương pháp này sẽ không đảm bảo tính chính xác, thậm chí, không làm tốt còn dẫn đến khiếu kiện. Đại biểu Lê Thị Mai (đoàn Hải Phòng) cho rằng : Dùng phương pháp quan sát khó có thể phân loại được. Trong khi đó, chế độ hỗ trợ, ưu đãi cho các mức khác nhau là rất khác nhau. Làm không tốt sẽ không bảo đảm quyền lợi của người khuyết tật. Tôi khẳng định, việc phân loại người khuyết tật nặng và người khuyết tật đặc biệt nặng nếu chỉ quan sát sẽ không chính xác. Với mức nặng và đặc biệt nặng đòi hỏi phải có sự can thiệp của y khoa. Chung quan điểm với đại biểu Mai, đại biểu Huỳnh Thị Hoài Thu (đoàn Đồng Tháp) phân tích thêm: Trong những trường hợp người khuyết tật thần kinh, trạng thái kích động, trầm cảm sẽ rất khó phân loại được khi chỉ dùng biện pháp quan sát. Chúng ta nên để Hội đồng xác định mức độ khuyết tật phân loại năng hay nhẹ. Còn với loại nặng thì phải có sự xem xét, xác định, phân loại của hội đồng y khoa. Cùng nói về vấn đề này, một số đại biểu đóng góp thêm ý kiến về Hội đồng xác định mức độ khuyết tật. Một số đại biểu cho rằng, Hội đồng xác định khuyết tật do chủ tịch UBND xã, phường thị trấn thành lập và làm chủ tịch là chưa hợp lý. Vì việc xác định có liên quan đến y học, trong khi công việc của UBND xã còn nhiều, nếu xác định sai sẽ ảnh hưởng đến uy tín của người đứng đầu UBND cấp xã. Công trình cho người khuyết tật còn quá ít Nhiều ý kiến băn khoăn về tính khả thi của các quy định về đảm bảo tiếp cận; đề nghị quy định lộ trình và chế tài xử phạt để đảm bảo tính khả thi; đề nghị chỉ nên quy định bắt buộc đối với những công trình, phương tiện mới, còn đối với các công trình và phương tiện đã đưa vào sử dụng thì giao Chính phủ quy định lộ trình cải tạo, trong đó ưu tiên tập trung cải tạo nhà chung cư, các cơ quan, công sở của Nhà nước và một số công trình văn hóa công cộng. Đại biểu Danh Út (đoàn Kiên Giang) nêu thực trạng: Việc thực hiện Pháp lệnh về người tàn tật hiện nay chưa nghiêm. Chúng ta thử thống kê xem đến nay, đã có bao nhiêu nơi làm đường cho người tàn tật, bao nhiêu công trình công cộng có thiết kế cho người khuyết tật. Có thể nói hiện người khuyết tật đang “đỏ mắt” để tìm đường đi cho mình. Tiếp thu ý kiến đại biểu, ngoài Điều 39 quy định về đầu tư xây dựng mới, cải tạo và nâng cấp nhà ở và công trình công cộng, Điều 40 quy định về tham gia giao thông của người khuyết tật, dự thảo Luật đã bổ sung thêm 1 điều quy định cụ thể về lộ trình cải tạo công trình công cộng. Theo đó, đến năm 2020, các công trình công cộng phải bảo đảm điều kiện tiếp cận, sử dụng của người khuyết tật. Về vấn đề này, đại biểu Võ Thị Dễ (đoàn Long An) cho rằng: quy định lộ trình đến năm 2020 là quá dài. Chúng ta cần thúc đẩy sớm việc này. Hiện tại, đất nước ta đang phát triển, công trình xây dựng nhiều, nếu không làm ngay, về sau sửa lại sẽ rất khó. Xuân Dũng