Huấn luyện viên Vũ Trường Giang về nắm Thanh Hóa với mức lương 35 triệu đồng/tháng và không dưới 200 triệu đồng "lót tay"/năm hợp đồng.

Những điều khoản cuối cùng để huấn luyện viên Vũ Trường Giang về nắm Thanh Hóa vào mùa sau đã và đang đi đến thống nhất. Theo đó, lương cứng cho ông Giang "đen" là 35 triệu đồng/tháng và không dưới 200 triệu đồng "lót tay"/năm hợp đồng, với nhiệm vụ đưa Thanh Hóa trở lại sân chơi chuyên nghiệp sớm nhất có thể. Trước đây, bóng đá Việt Nam không có tiền lệ chi tiền khi làm hợp đồng với các huấn luyện viên (phí hợp đồng hay nói nôm na là lót tay). Thường trong biên bản chỉ ghi hệ số lương, các khoản thưởng phạt... Cuối mùa giải V-League 2008, khi quyết định gia hạn hợp đồng với câu lạc bộ Thành phố Hồ Chí Minh (tiền thân là Thép Miền Nam Cảng Sài Gòn), huấn luyện viên Lư Đình Tuấn đã chủ động đề xuất rằng phải có phí hợp đồng, có điều khoản bồi thường khi cách chức... thì mới ký. Thoạt nghe, nhiều quan chức của đội bóng đã phải gââjt mình, nhưng rồi tất cả đã đi đến sự đồng thuận bởi cơ chế lên chuyên nghiệp phải thế. Bản hợp đồng 3 năm kèm theo khoản tiền "lót tay" cho ông Tuấn "nhím" là 500 triệu đồng. Trong đó, huấn luyện viên Lư Đình Tuấn sẽ nhận lần đầu là 200 triệu, 300 triệu được chia đều cho 2 năm cuối. Nửa đường đứt gánh, cho đến thời điểm này (khi huấn luyện viên Lư Đình Tuấn đã bị Thành phố Hồ Chí Minh thanh lý hợp đồng và chuyển về Cần Thơ), thì khoản tiền còn lại ấy đã không cánh mà bay. Người ta tìm mọi cách để đảm bảo rằng, tiền sẽ ở lại trong két sắt của câu lạc bộ Thành phố Hồ Chí Minh và Lư Đình Tuấn phải tự nghĩ ra hình thức... kiểm điểm. Tuấn "nhím" đành ngậm ngùi, bởi chẳng nghĩ được đội bóng mà mình cống hiến bao năm trời lại đối xử như vậy. Sau bản hợp đồng của Tuấn "nhím", khái niệm chuyển nhượng huấn luyện viên có "lót tay" mới bắt đầu phổ biến. Không biết khi về Becamex Bình Dương (năm 2006), huấn luyện viên Lê Thụy Hải nhận "lót tay" bao nhiêu, nhưng đến thời Becamex Bình Dương của Mai Đức Chung thì đội bóng đất Thủ này phải chi ra hơn nửa tỷ đồng (chưa tính lương) để có huấn luyện viên này. Nếu quy ra thóc, thì huấn luyện viên đắt nhất Việt Nam bây giờ phải là Lê Thụy Hải, kế đến là ông Trần Văn Phúc, Vương Tiến Dũng... rồi mới đến lứa đàn em như Hoàng Anh Tuấn, Huỳnh Đức, Văn Sỹ... Khi còn huấn luyện cho Thể Công, ông Hải "lơ" từng vỗ ngực rằng, có thể ông chưa phải là huấn luyện viên giỏi nhất Việt Nam nhưng là huấn luyện viên giàu thành tích nhất. Người ta có thể không hợp với cái tính khí của ông Hải "lơ", nhưng buộc phải phục cái tài của ông. Nhưng cao giá như ông Hải "lơ" lại trở thành cao số, khi huấn luyện viên này hiện đang thất nghiệp./. (TT&VH/Vietnam+)