“Đọc bài viết “Xử vắng mặt bị cáo vì triệu tập nhiều lần không đến” (Báo Pháp Luật TP.HCM, ngày 15-8), phản ánh về trường hợp bị cáo Nguyễn Thị Đẹp (ngụ quận Tân Bình, TP.HCM) lừa đảo chiếm đoạt trên 1,4 tỉ đồng tôi thấy có điều gì đó chưa ổn trong áp dụng pháp luật” - bạn đọc Nguyễn Đước (136/1 Trần Phú, quận 5, TP.HCM) nêu.

Theo bạn đọc Nguyễn Đước, trường hợp này ngoài chuyện bị cáo đã có hành vi xem thường pháp luật, xem nhẹ lệnh triệu tập của tòa án thì cơ quan chức năng chưa thật sự nghiêm minh. Nếu đã nhiều lần triệu tập mà bị cáo không đến tòa thì phải kiên quyết áp dụng biện pháp cưỡng chế áp giải theo quy định để đảm bảo cho việc xét xử. Tại sao triệu tập nhiều lần nhưng bị cáo không đến là tòa đành… “bó tay” và xét xử vắng mặt bị cáo? Đặt trường hợp giả định, nếu bị cáo bỏ trốn thì việc bắt bị cáo để thi hành án sẽ phải mất nhiều thời gian, công sức, tiền bạc…

Bạn đọc Nguyễn Hà (nghakts@...) cho biết: “Luật quy định bị cáo phải có mặt tại phiên xử theo giấy triệu tập của tòa, nếu vắng mặt không có lý do chính đáng thì bị áp giải; nếu bị cáo trốn tránh thì HĐXX tạm đình chỉ vụ án và yêu cầu cơ quan điều tra truy nã bị cáo. Tuy nhiên, điểm c khoản 2 Điều 187 BLTTHS cũng quy định tòa có thể xử vắng mặt bị cáo nếu sự vắng mặt của bị cáo không gây trở ngại cho việc xét xử và họ đã được giao giấy triệu tập hợp lệ. Trong vụ án này, tôi cho rằng bị cáo kháng cáo kêu oan cho rằng mình bị hình sự hóa. Như vậy, khi tòa xét xử bị cáo càng phải có mặt để đưa ra chứng cứ minh oan và cũng để tòa thẩm vấn làm rõ các tình tiết chứ không chỉ dựa vào các chứng cứ có trong hồ sơ...”.

Cuối cùng, hai bạn đọc đề nghị, đối với một số hành vi phạm tội, pháp luật cho phép bị can, bị cáo được tại ngoại là thể hiện tính nhân đạo, nhân văn. Tuy nhiên, nếu đã cho tại ngoại mà triệu tập bị cáo không đến thì tòa phải kiên quyết áp giải, hạn chế việc xét xử vắng mặt.