Tôi muốn chồng biết: Một là có anh thì anh phải hộ tôi. Không thì thôi mình tôi làm tất nhưng ngược lại anh sẽ phải sống không khác gì 1 bóng ma, vô giá trị.

Cả hai vợ chồng tôi đều làm ra tiền. Chồng tôi cũng hiền lành tử tế chỉ là thực sự rất lười và vô tâm. Nhiều khi cả ngày nghỉ chỉ mình tôi quần quật chuyện nhà cửa, con cái. Đến lúc mệt mỏi thì tôi cau có, khó chịu, nói này nói kia. Chồng thì chỉ nằm ôm điện thoại hoặc ngủ. Hôm nào nhờ làm được việc gì thì khó chịu ra mặt và quay ra dạy dỗ tôi đủ kiểu nào là đồ chơi toàn mua đồ vớ vẩn, tốn tiền con suốt ngày bày ra rồi bắt dọn…Có những cái lý do lãng xẹt như thế nhưng cũng có thể lôi ra làm câu chuyện rồi cãi vã.

Bản thân tôi không phải là mẫu người thùy mị mà thẳng, nóng tính. Tôi làm gì cũng phải sòng phẳng và đòi hỏi sự công bằng. Tôi không có quan điểm làm vợ là phải quán xuyến việc này việc kia trong gia đình. Vì con người ai cũng có nhu cầu ăn, mặc, ngủ, nghỉ và hưởng thụ. Khi tôi mệt mỏi quá hay dẫn đến cáu gắt con cái, nói lớn tiếng trong nhà rồi vợ chồng quạc nhau. Thực sự rất mệt mỏi.

Khong noi, khong nhin, khong sex, khong yeu duong… chong luoi cung chi la bong ma vo gia tri - Anh 1

Dần dần tôi gần như hết cảm giác yêu thương với chồng (ảnh minh họa)

Nhiều lần tôi tỏ thái độ không quan tâm, coi như không có chồng trong nhà. Mục đích, để anh ta biết rằng: Một là có anh thì anh phải hộ tôi. Không thì thôi mình tôi làm tất nhưng ngược lại anh sẽ phải sống không khác gì 1 bóng ma, vô giá trị. Tôi không nói chuyện, ngủ riêng và coi như không có chồng. Cuối cùng anh ta làm lành rồi hứa này hứa kia vì thực sự không khí đó quá ảm đạm, con cái thì ngây thơ không biết gì. Nhưng rồi sau những lời hứa đấy chồng tôi chỉ thực hiện được 1 đến 2 ngày là đâu lại vào đấy.

Dần dần tôi gần như hết cảm giác yêu thương với chồng. Trong lòng tôi lúc nào cũng thường trực cảm giác tức tối. Vừa nhìn thấy mặt chồng đã thấy ghét, không thích nói chuyện. Khi cần trao đổi gì đó tôi cũng qua loa cho xong chuyện. Việc gần gũi vợ chồng cũng trở nên nhạt nhẽo. Tôi luôn lảng tránh đơn giản vì đã quá mệt mỏi với những công việc trong ngày. Tôi đang cố duy trì cuộc sống gia đình vì bản thân có nhiều ràng buộc và vì con. Nhưng cuộc sống không có tiếng nói và sự công bằng chung không khác gì một quả bôm hẹn giờ, không biết lúc nào thì sẽ nổ.

Bảo Dương