Trên các báo và các trang mạng, chúng ta đã đọc nhiều về Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Đinh La Thăng, có người khen ông dám nghĩ dám làm, có người chê ông quá vội vã, hơi bốc đồng, thậm chí còn dự báo ông sẽ thành… La Giáng! Riêng tôi thì hy vọng vì thấy ít nhất Bộ trưởng đã rất bức xúc với vấn nạn giao thông hiện nay và đang tìm cách giải quyết với nhiệt tình và lòng hăng hái của một người có trách nhiệm.

Cuối tháng 10 - đầu tháng 11/2011, Hội Nhà văn VN cùng UBND và Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Cao Bằng tổ chức cho 15 nhà văn đi thực tế và sáng tác theo chủ đề biển đảo và biên giới tại địa bàn tỉnh miền núi Cao Bằng. Vậy là đoàn nhà văn già tuổi bình quân 65 có dịp được đến thăm một số trạm biên phòng, nhiều người lần đầu tiên lên Cao Bằng.

Ở Cao Bằng, có nhiều con đường có “ao” ở giữa?!

Riêng tôi, vì đã có thời gian làm báo hằng ngày nên cũng đã được đến tỉnh miền núi biên cương Cao Bằng, nhưng cũng lâu lắm rồi. Lần này, với chủ đề biển đảo và biên giới, chúng tôi may mắn được đến nhiều đồn biên phòng sát biên giới với Trung Quốc. Cao Bằng có hơn 300km đường biên với hàng trăm cột mốc mới được cắm lại vào năm 2008. Có thể nhiều nhà văn sẽ viết rõ hơn về đề tài đường biên, riêng tôi, nhân dịp này chỉ muốn mời Bộ trưởng Đinh La Thăng cố gắng lên Cao Bằng để giải quyết vấn nạn giao thông mà chúng tôi đã trực tiếp thấy trên đường lên biên giới.

Vừa lên đỉnh Khau Liêu, chúng tôi đòi dừng xe vì từ đây nhìn xuống là một bức tranh đẹp tuyệt vời của con đường ngoằn ngoèo uốn lượn dịu dàng giữa núi non trùng điệp. Nhưng không định thì cũng phải dừng, vì một chiếc cần cẩu to đùng đang đổ đất đá tràn xuống lòng đường, mà hai bên thì núi đang bị xẻ tơi bời. Vừa ra khỏi một khu chợ thì mọi người ồ lên vì nhìn thấy một xe con bị lún giữa ngã ba. Nhà văn Hoàng Minh Tường kêu lên:

- Ô, xe 33 của Hà Nhì quê tôi, khổ chưa?

Vậy mà chúng tôi đành thở dài vì không thể giúp gì được, đành tiếp tục thận trọng đi lên trên con đường lồi lõm ổ trâu. Đến đoạn rẽ vào đồn biên phòng Thị Hoa, đường chỉ 16km mà lái xe phải dè dặt khéo léo lái qua những đoạn đường lầy sâu hàng nửa mét, đến nỗi mất hơn 2 tiếng đồng hồ mới tới nơi. Trên đường, chốc chốc đồng chí Phó chủ nhiệm chính trị bộ đội biên phòng lại điện thoại hỏi nhà văn Tô Nhuận Vỹ, Trưởng đoàn của chúng tôi xem xe đã đi đến đâu, có nguy hiểm lắm không? Chốc chốc, chúng tôi lại phải nhường đường vốn đã quá chật hẹp và lầy lội cho một xe ben to và dài khủng khiếp chở nặng hàng hóa ra cửa khẩu.

Nhưng đường lên Đồn biên phòng Thị Hoa cũng chưa đáng nói bằng đường vào Bản Giốc. Khi chúng tôi đã mệt phờ và sống lưng các nhà văn già đã đau nhừ thì may quá, xe dừng đúng trên đường nhìn xuống thác Bản Giốc.

Vậy mà không thể nào đi tiếp đến con đường nhỏ dẫn xuống thác vì đá răm lấp kín đường đi lối lại của khách bộ hành và xe cộ! Mọi người cùng hàng chục chiếc ôtô nối đuôi nhau đứng nhìn. Chúng tôi đành quay xe về Đồn biên phòng Đàm Thủy trình bày với thiếu tá Nông Văn Thường - Đồn phó thường trực. Đồng chí giữ chúng tôi ở lại và lệnh cho Trạm biên phòng thác Bản Giốc do thượng úy Hoàng Bằng Giang phụ trách dẹp xe cần cẩu và giúp họ dọn đường để chiều nay đoàn nhà văn có thể xuống tận chân thác xem cột mốc.

Đường sá kinh hoàng và bên giao thông làm việc tùy tiện như vậy nên theo các cán bộ của tỉnh Cao Bằng thì năm 2010 vừa qua, riêng thác Bản Giốc, bên Trung Quốc có tới 1,8 triệu khách du lịch, mà Việt Nam chỉ có 30.000 người đến thăm!

Khi tôi đang viết bài này thì nhà văn Tô Nhuận Vỹ báo là bên Ủy ban sắp có buổi làm việc với Bộ trưởng Đinh La Thăng và tỉnh muốn đoàn nhà văn chúng tôi ký vào bản kiến nghị và đề xuất của Cao Bằng với Bộ trưởng về vấn đề nâng cấp các con đường, nhất là đường lên biên giới. Tất nhiên là tôi sẵn sàng ký vào văn bản rất thiết thực này.

Hy vọng Bộ trưởng Đinh La Thăng sẽ lên Cao Bằng và sẽ đáp ứng nhu cầu cấp thiết của bà con về việc nâng cấp và sửa chữa nhanh, tốt những con đường huyết mạch của tỉnh biên cương phía Bắc này.

Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn