Mai là một ngày mới, mai là một cuộc sống mới, mai tôi sẽ yêu anh theo cách tôi yêu một "bạn trai" mới...

Sáng hôm sau của ngày hôm đó thức dậy, đã thấy chồng lúi húi dưới bếp với đồ ăn sáng mua sẵn.

Tôi thấy cái cảm giác này đang rất tuyệt, gia đình đầm ấm, vui vẻ, tôi không phải ghen tuông lo nghĩ chồng đang như thế nào, với ai... tuyệt vời quá còn gì. Sao lại phải thay đổi nhỉ?...

Đến giờ đi làm, tôi không thấy chồng tôi dắt xe ra cho tôi như mọi hôm mà đứng trước chờ tôi ở chân cầu thang. Tôi chưa kịp hỏi thì anh ngắn gọn: hôm nay anh đưa em đi làm. Rồi lẳng lặng ra xe chờ tôi.

Ảnh minh họa

Trên đường đi, anh nói với tôi một vài chuyện như hằng ngày, tôi đỡ căng thẳng hẳn vì thái độ này của anh. Lúc trả tôi trước cửa công ty, anh nói với theo: Trưa anh qua đón đi ăn.

Ngồi ở công ty đầu óc tôi mông lung. Tôi thật sự rất mong chờ khoảnh khắc này, chờ đợi anh trở về với tôi, với tình yêu thương đã từng có ngày xưa.

Nhưng sao giờ đây tôi thấy bối rối và có phần lo sợ. Tôi lo sợ ngày mai, nhỡ đâu tôi lại yêu anh mù quáng, lại tin anh mù quáng, rồi lại đau một lần nữa.

Cứ như thế này không tốt hơn sao, anh ở bên tôi, anh cùng tôi chăm sóc con cái, cùng chăm sóc nhau, vui vẻ với nhau, không được sao?. Mà lâu rồi tôi cứ sống cạnh anh không có sự gần gũi, dù có một thời gian đầu tôi rất khao khát anh, phải tìm mọi cách để kìm nén lại. Giờ bắt đầu lại thì sao nhỉ?. Bắt đầu như thế nào?. Lâu quá rồi, tôi gần như đã quên mất cách làm.

Tôi gọi điện cho chị (người lễ tân), kể với chị về cảm giác này và hỏi chị có nên trì hoãn lại một tuần nữa để tôi sẵn sàng hơn không? Chị cười sặc sụa và bảo em chẳng khác gì gái mới lớn được giai đến hỏi làm vợ...

Bình thường tôi rất tin chị, nghe chi. Sao hôm nay tôi thấy rối hơn lên thế này. Tôi không cầm lòng được, lại cầm điện thoại nhắn cho chồng: Để cho em một tuần nữa nhé anh.

Viết xong lại xóa, lại nghĩ đến lời chị, lại không dám gửi. Cuối cùng thì gửi cái tin chả ăn nhập gì:Trưa em không ra ngoài đâu, em buồn ngủ lắm. Chiều đón em sớm.

Lúc trở về nhà, hòa nhập vào không khí gia đình, tôi trở lại trạng thái vui vẻ hàng ngày. Lúc ăn xong, cả nhà đang chuẩn bị vào xem ti vi thì chồng tôi bỗng ôm tôi từ phía sau trước mặt các con và ông bà nội, cười cười nói: hôm nay bố mẹ vào phòng sớm một hôm nhé, hai đứa chơi ngoan với ông bà nhé.

Chơi một lúc thì chồng khều chân tôi ra dấu vào phòng. Cái cảm giác ấy cộng với cái ôm lúc trước, tôi thấy là lạ, vui vui. Tôi nhìn chồng, bỗng nhiên lại muốn ôm anh quá. Cứ như ma đưa lối, quỷ dẫn đường, tôi lách các con để chúng chơi với ông bà rồi đứng dậy đi theo chồng vào phòng…

Ảnh minh họa

Tôi nghiêng hẳn người sang phía anh, nhìn chăm chú với cái nhìn yêu thương vào gương mặt mà gần như tôi thuộc từng nét này, tưởng rằng đã xa tôi vĩnh viễn, thì giờ lại gần ngay sát bên tôi.

Sao tôi thấy tôi yêu anh đến lạ, tôi khát khao anh đến lạ. Thấy tôi như thế, chồng cũng bỏ tay ra khỏi gáy, nằm nghiêng người về phía tôi. Anh yêu em, hơn ngày xưa nhiều, em tin không? Tôi gật gật đầu, không nói gì. Rồi tôi đưa tay sang cầm tay anh, áp vào ngực tôi, nơi trái tim tôi đang đập dồn dập.

Chúng tôi nằm xuống cạnh nhau. Tôi cầm lấy một tay anh ôm vào người, cái cảm giác thân thiết trọn vẹn choán lấy tôi.

- Nhiều chuyện xảy ra quá anh nhỉ. Một năm trôi qua mà em cứ tưởng 10 năm rồi. Một năm qua em thấy mình làm được nhiều việc hơn hẳn 10 năm chung sống với anh. Anh có thấy em già đi và khó tính hơn không?

Em không già đi mà em lớn hơn nhiều, anh cũng thế. Xưa anh như trẻ con lớn xác, cái gì không giải quyết được là trốn tránh. Mà nhà mình thì nhiều thứ khó giải quyết quá. Giờ cả em và anh đều lớn rồi, anh sẽ bàn với em để cùng giải quyết.

....

Câu chuyện của chúng tôi cứ như thế rồi chuyển sang chuyện thiên hạ, chuyện công ty tôi, công ty anh, ông bà nội, các chi dâu... cho đến lúc tôi thiếp đi trong thay chồng không hay.

Mai là một ngày mới, mai là một cuộc sống mới, mai tôi sẽ yêu anh theo cách tôi yêu một "bạn trai" mới.

Và gia đình chúng tôi đã trở lại như xưa, không, tốt hơn xưa. Vì sóng gió làm cho chúng tôi gắn chặt vào nhau hơn để chống trả. Chúng tôi cũng đã thỏa thuận rằng sẽ yêu lại nhau từ đầu, nên anh đã có những hành động mà nếu kể ra đây chắc các mẹ lại cười cho là sến, bản thân tôi cách đây gần hai năm cũng nghĩ thế, nhưng giờ thì hưởng ứng một cách nhiệt thành và thấy thật sự đáng yêu.

Hết

Từ nickname: Leaf 2010