Bệnh tay chân miệng (TCM) đang hoành hành ở nhiều nơi trên toàn quốc. Tính đến thời điểm này, bệnh TCM đã xuất hiện tại hầu hết 63 tỉnh thành, số ca nhiễm bệnh đang tiến sát con số 90.000 và đã có gần 150 trường hợp tử vong. Điều đáng lo ngại là diễn biến của dịch bệnh đang theo chiều hướng phức tạp, chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm. Thông tin về bệnh TCM " nóng” và lan nhanh từng ngày khiến cho người dân có tâm lý lo lắng, hoang mang. Nhưng lạ lùng thay, phớt lờ cảnh báo về hậu quả của sự lây lan căn bệnh này, nhiều địa phương và Bộ Y tế vẫn "quyết không công bố dịch TCM”!

Bệnh tay chân miệng (TCM) đang hoành hành ở nhiều nơi trên toàn quốc. Tính đến thời điểm này, bệnh TCM đã xuất hiện tại hầu hết 63 tỉnh thành, số ca nhiễm bệnh đang tiến sát con số 90.000 và đã có gần 150 trường hợp tử vong. Điều đáng lo ngại là diễn biến của dịch bệnh đang theo chiều hướng phức tạp, chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm. Thông tin về bệnh TCM " nóng” và lan nhanh từng ngày khiến cho người dân có tâm lý lo lắng, hoang mang. Nhưng lạ lùng thay, phớt lờ cảnh báo về hậu quả của sự lây lan căn bệnh này, nhiều địa phương và Bộ Y tế vẫn "quyết không công bố dịch TCM”!

Bệnh TCM đã xuất hiện tại hầu hết 63 tỉnh thành,

số ca nhiễm bệnh đang tiến sát con số 90.000

và đã có gần 150 trường hợp tử vong

Ảnh: TL

Khi tỉnh Ninh Thuận công bố dịch TCM, sự việc đã ngay lập tức nhận được sự quan tâm của dư luận. Sự kiện này cũng được đánh giá là một hành động dũng cảm - trong khi đáng lý ra nó nên được xem là tất nhiên và phải được công bố từ lâu. Việc công bố dịch TCM của Ninh Thuận chẳng khác nào một sự chịu đựng quá sức của ngành y tế tỉnh này, nên điều gì đến ắt phải đến. Theo đó, lý do để công bố dịch được nêu ra là toàn tỉnh đã phát hiện 471 trường hợp mắc bệnh, 3 trường hợp tử vong. So với cùng kỳ năm 2010 tăng 23,7 lần. Bệnh xuất hiện ở 54/65 xã, phường trên phạm vi 7/7 huyện, thành phố. Nhận định về điều này, ông Viên Quang Mai, Phó Viện trưởng Viện Pasteur Nha Trang cho rằng, khi mức độ ca mắc bệnh tăng ít nhất gấp ba lần các năm trước đó, xuất hiện nhiều ca bệnh nặng, tử vong hơn trước là có thể công bố dịch. Vậy mà cho đến khi không kiểm soát nổi, tăng đến 23,7 lần so với năm trước, Ninh Thuận mới chấp nhận công bố dịch. Nhưng dù sao, công bố cũng còn hơn là không. Phải công bố thì xã hội mới nhận thức rõ hơn về mức độ nguy hiểm cũng như dành sự quan tâm và đầu tư nhiều hơn nữa cho công tác phòng chống dịch TCM.

Trong khi đó thì tại Quảng Ngãi, có thời điểm số tử vong lên đến 5 trường hợp và tỉ lệ mắc bệnh cao gấp... 45 lần so với cùng kỳ năm trước mà địa phương này vẫn "lặng như tờ”. Một số quan chức ngành y tế Quảng Ngãi khẳng định đã kiểm soát được bệnh TCM và hiện nay số ca nhiễm bệnh đã giảm đến 80%. Xét về tương quan lực lượng y bác sĩ, trang thiết bị khám chữa bệnh và điều kiện kinh tế giữa hai địa phương nghèo của miền Trung này thì những con số báo cáo tại Quảng Ngãi thật đáng ngờ, nhất là trước đó Quảng Ngãi từng là địa phương có số ca mắc bệnh TCM cao nhất trong khu vực.

Giữa lúc ngành y tế loay hoay tìm cách chống dịch TCM thì TS Vật lý Nguyễn Văn Khải đã tình nguyện "xắn tay áo” lao vào vùng dịch chữa bệnh miễn phí cho bà con. Vị TS này còn cam đoan "nếu mụn tăng lên dù chỉ một nốt tôi sẽ xin... đi tù”. Từ cuối tháng 9-2011, khi dịch TCM lây lan nhanh chóng, TS Khải đã công khai rộng rãi số điện thoại và địa chỉ liên lạc của mình để người bệnh biết tìm đến nhờ cậy. Phương pháp chữa bệnh mà ông đưa ra là dùng loại nước muối sát trùng có tên Anolyte để bôi vào các vết lở loét, tắm hoặc cho trẻ súc miệng khi thấy các vết đỏ ở chân tay, phồng rộp trong miệng. Ông cho rằng, bệnh TCM thực ra không hề nguy hiểm bởi mọi người đều có thể bị mọc mụn ngoài da do cơ thể nhiễm khuẩn, trong khi đó nước Anolyte lại có khả năng khử khuẩn cao. Vì thế, chỉ cần chú ý vệ sinh môi trường, chăn chiếu, gối ngủ, dụng cụ học tập, vui chơi, quần áo cho trẻ bằng loại nước này là có thể đảm bảo an toàn cho trẻ.

Đáng nói là TS Khải, với biệt danh "ông già Ozon", cam kết chữa bệnh miễn phí cho người dân và những gì đang diễn ra tại Ninh Thuận đang có những chuyển biến tích cực. Mặc dù phương pháp của TS Nguyễn Văn Khải vẫn còn nhiều tranh cãi, hoài nghi và cần nhiều thời gian hơn để kiểm chứng, nhưng rõ ràng sự xông xáo của ông lại trái ngược hoàn toàn với những gì ngành y tế đang thể hiện. Dường như sự xuất hiện của một người "ngoại đạo" như ông đã khiến cho không ít người trong ngành y tế "tự ái". Và kết cục là đã có yêu cầu TS Khải phải ngưng chữa bệnh TCM không cần đối chất, tranh luận hay kiểm chứng của ngành y tế.

Nhưng, không "tự ái” với những ý kiến phản bác lại mình, TS Khải kiên quyết bảo vệ quan điểm chữa bệnh mà ông đang áp dụng. Theo ông, mặc dù người trong ngành y có chuyên môn về y học nhưng họ không giúp được bệnh nhân hết đau, hết ngứa. Vì vậy, những tranh luận về phương pháp và cách thức chữa bệnh của ông đúng hay sai cũng không quan trọng. Mà điều quan trọng giờ đây là làm thế nào giúp cho các cháu bé hết đau, ngứa, ăn được, chơi được, ngủ được... Có người thắc mắc về động cơ chữa bệnh miễn phí của mình, TS Khải đưa ra lý do rất đơn giản: "Tôi không chịu được khi thấy 5 cháu bé nằm một giường, xung quanh mỗi đứa là bố mẹ la liệt. Tôi sẽ ân hận suốt đời nếu thấy giúp được các cháu mà không giúp. Tôi không thể để cháu nào chết thêm nữa...”.

Không cần bình luận gì thêm về lý do chữa bệnh TCM của TS Nguyễn Văn Khải. Chỉ biết rằng cho đến thời điểm hiện tại Bộ Y tế vẫn chưa đưa ra thông tin nào khẳng định hoặc phủ nhận hiệu quả từ cách chữa bệnh của "ông già Ozon” này. Cũng không rõ quá trình kiểm chứng về phương pháp chữa bệnh của TS Khải sẽ kéo dài trong bao lâu nữa. Người ta cũng đang đặt dấu hỏi về sự lặng thinh của Bộ Y tế với dịch bệnh trong suốt thời gian qua?

H.L

Gửi cho bạn bè

Bản in