GiadinhNet - “Hôm nay mùng 1, lấy may đầu tháng chị ghi cho em con 82 – 28, 500 điểm, trả trước một nửa, ghi nợ lãi một nửa chị nhé!

Tháng rồi làm ăn đen đủi quá vẫn chưa trả hết nợ cho bà chị được. Hết tháng này mà không gỡ được quả nào em sẽ về bảo ông bà già vay ngân hàng lên trả hết cho chị và bà Béo, rồi em cũng nghỉ chơi chứ cứ như này bán nhà cũng không đủ trả nợ mất” – đó là những câu đối thoại dễ gặp khi đặt chân đến một số KTX ở Hà Nội. Vẫn biết lao vào lô đề sẽ có ngày thành “chúa chổm” và những cục nợ lãi nặng nề luôn dí lên đầu nhưng nhiều sinh viên vẫn lao vào như những con thiêu thân không thấy ánh sáng. “Chết mòn” với những con số 16h30, một nhóm nam sinh viên ĐH Ngoại ngữ thong dong bước ra quán nước bên cạnh kí túc xá. Vừa ngồi xuống, ngay lập tức bà chủ quán làm ngay một động tác quen thuộc là cầm cuốn sổ kết quả xổ số của các buổi quay trước đưa cho người ngồi đối diện. Xem xét một lúc, nam sinh viên này lại chuyển cho người bạn bên cạnh còn mình thì móc túi lấy ra một tờ 100.000 đồng đưa cho chủ quán để ghi những con số của riêng mình. Sau khi đã hoàn tất các “thủ tục”, bà chủ quán mới cầm ấm nước trà lên rót vào cốc và đưa cho từng người. Cách đó không xa, một nam sinh viên vừa bước chân vào một tiệm cầm đồ. Nam sinh viên này mở ví lấy ra một tờ giấy ghi nợ. Hóa ra anh chàng này vay nợ của quán cầm đồ đã lên tới 30 triệu đồng cả gốc lẫn lãi nhưng đến kỳ vẫn chưa thể trả được nên ra xin gia hạn và chịu một mức lãi mới cao hơn. Đứng bên cạnh ông xe ôm có nước da ngăm đen, hơi khắc khổ, tôi nghe rõ tiếng chép miệng thật nặng nề và một câu thở dài não nuột: “Thằng kia lại sắp bị treo đây. Hết tháng này mà không có trả cho bọn kia thì cả nhà nó có mà ăn cám. Khổ thân bố mẹ chúng nó, ở nhà làm đầu tắt mặt tối để kiếm tiền cho con ăn học nhưng có ngờ đâu chúng nó lên đây chẳng chịu học hành gì mà toàn nướng vào lô với đề”. Đó là chân dung phác họa của nhiều con “ma” đề trong một số kí túc xá hiện nay. Thay vì lên giảng đường để thu nhận kiến thức như bạn bè cùng trang lứa, những con “ma” lô đề thường tận dụng triệt để mọi thời gian để ngồi tính toán hết con số này đến con số khác. Với họ, việc học giờ đây không còn là nhiệm vụ cao cả nữa mà những con số vô tri kia với hàng loạt mớ tiền vô hình đằng sau nó mới là lẽ sống. Một giấc mơ viển vông cũng có thể biến thành những con số may mắn. Một cái hắt xì cũng là cái cớ để họ dốc sạch túi nướng vào những quán lô đề đầy rẫy trước cổng kí túc xá. Ngô Quang Huy - sinh viên ĐH Sư phạm Hà Nội cho biết, phòng của cậu có 8 sinh viên cùng ở nhưng có tới 6 người là “dân lô đề” chính hiệu. Hàng ngày, vừa bước chân ra khỏi giường họ đã túm tụm với nhau để kể cho nhau nghe những giấc mơ họ vừa mơ thấy trong giấc ngủ. Sau đó cùng nhau bàn tán một cách hào hứng và sôi nổi những con số sẽ về trong ngày hôm đó. Cuối cùng là cử đại diện đi ghi lô đề cho cả nhóm. Đến chiều tối, khi mọi người vui vẻ với bữa tối thì các “ma đề” lại bám riết lấy điện thoại hoặc máy vi tính để tra dò kết quả. Cứ thế, cuộc sống của họ như được lập trình. Một khi đã nghiện lô đề, một ngày không chơi họ cũng bứt rứt, khó chịu như người bị nghiện thuốc. Không có tiền để chơi, họ sẵn sàng cắm cả thẻ sinh viên, chứng minh nhân dân, điện thoại di động, máy vi tính, xe đạp... để lấy tiền chơi. Và khi không còn gì để cắm thì họ chấp nhận vay nợ nặng lãi của các tiệm cầm đồ trá hình, đầy rẫy trước cổng kí túc xá. Lừa bố mẹ lấy “sổ đỏ” để chơi lô đề Quanh khu kí túc xá ĐH Kinh tế quốc dân ai cũng biết tiếng con “ma đề” Lê Trọng H gốc Hải Phòng. H năm nay mới 21 tuổi nhưng đã có “thâm niên” chơi lô đề tới 6 năm liền. Đặc biệt, mới lên Hà Nội học được 2 năm nhưng không dưới ba lần bố mẹ H phải lóc cóc đi trả hơn 100 triệu đồng vay lãi của cậu quý tử. Thế nhưng vẫn chứng nào tật nấy, H không thể bỏ được lô đề. Cách đây đúng 3 tuần, không hiểu bằng cách nào H có thể lấy được “sổ đỏ” của gia đình “cắm” cho một tiệm cầm đồ gần kí túc xá của trường để lấy 40 triệu đồng đánh lô. Chiều hôm đó, sẵn có tiền, cậu “vót” cho con lô 15 với hơn 6.000 điểm. Số tiền còn lại cậu dành để trả nợ. Tối hôm đó, cả kí túc xá đã phải một phen hoảng hồn vì cậu ta trúng một lúc 2 “nháy” lô 15. Ngay sau đó, H lôi cả phòng đi nhận tiền, rồi chơi bời thâu đêm đến trưa hôm sau mới về. Bạn bè hỏi ra mới biết số tiền cậu “vớt” được trong quả này là hơn 180 triệu đồng, một số tiền không nhỏ. Nhưng để “vớt” được quả đậm này, H đã phải nuôi “em 15” này không biết bao nhiêu tiền. Nhiều người dự đoán số tiền H “nuôi” con lô này có khi còn nhiều hơn tiền cậu trúng hôm nay. Tuy nhiên, sau quả đậm đó H chơi càng hăng máu hơn. Chưa đầy 2 tuần sau thì người ta đã thấy H nặng nề đi vào quán cầm đồ để cắm chiếc điện thoại mới coóng mà cậu vừa tậu được sau vụ trúng đề. Không ai biết sau chiếc điện thoại sẽ là vật gì cắm tiếp theo của H. Những trường hợp như của H không phải là dạng hiếm trong kí túc xá của một số trường ĐH hiện nay. Hầu hết họ đều không thể ý thức được hậu quả sẽ phải gánh khi dây dưa vào các chủ nợ. Không ít sinh viên đã phải bỏ học giữa chừng, trốn đi biệt tăm để xù nợ vì số tiền nợ đã lên quá lớn. Ấy thế nhưng chủ nợ cũng không tha và tìm về tận nhà bắt gia đình phải trả nợ cho bằng hết. Thường thì những người càng trúng lại chơi càng nhiều và đó là lý do khiến họ nợ nần chồng chất. Lê Hoài Nam – sinh viên ĐH Mở Hà Nội cho biết, các “ma đề” bây giờ chơi rất mạnh tay, nhất là các “ma trẻ”. “Bình thường những con “ma già” chơi 3 - 4 “lít” (300.000 – 400.000 đồng) đã là nhiều vậy mà “ma trẻ” có đứa dám chơi một lúc 2 - 3 “chai” (2 – 3 triệu đồng) không ghê tay. Càng trúng, chúng nó lại càng chơi nhiều” – Hoài Nam nói. Nhiều trường hợp, khi mang máy tính, điện thoại, xe máy... đi cắm, đến khi lấy về chỉ còn là cái vỏ không. Cãi lại chủ nợ liền bị dần cho thừa sống, thiếu chết. Trường hợp của Nguyễn Minh C – sinh viên ĐH Mở là một ví dụ. C “nuôi” con đề 12 trong 2 tháng trời mà vẫn không thấy về. Khi trong người không còn đồng nào để chơi nữa, buộc lòng C phải cắm chiếc xe máy Jupiter mới mua để lấy 10 triệu đồng “nuôi” tiếp. Một tuần sau thì “em” 12 về và cậu có tiền để đi chuộc xe. Thế nhưng xe chỉ còn là cái vỏ, một số phụ tùng “xịn” đã bị thay bằng đồ Trung Quốc. Quá tức tối trước việc xe bị “luộc”, cậu mang xe đến cãi tay đôi với chủ tiệm cầm đồ, liền bị chủ tiệm cho một trần hội đồng nhừ xương. Hậu quả cuối cùng là C phải nằm viện 2 tháng vì bị gãy xương chân và gãy một đốt sống lưng. Thiết nghĩ, nhà trường và ban quản lí các KTX nên xiết chặt hơn nữa công tác quản lí và giáo dục sinh viên. Cần phải có những chương trình tuyên truyền và giáo dục hợp lý để sinh viên nhận thức ra hết tác hại của lô đề, kèm theo đó là những kỷ luật nghiêm khắc để họ biết “sợ” hơn. Hà Tùng Long