Sau bốn lần xét xử không chứng minh được bị cáo phạm tội, VKS đình chỉ điều tra với lý do… chung chung, mập mờ.

Cuối tháng 1-2010, VKSND thị xã La Gi (Bình Thuận) đã ra quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ điều tra bị can đối với ông Huỳnh Văn Sang về tội hiếp dâm. Dù thoát vòng lao lý nhưng ông Sang vẫn không tâm phục quyết định này vì lý do đình chỉ rất chung chung. Ông đã làm đơn khiếu nại yêu cầu cơ quan tố tụng xác định mình thật sự bị oan. Sơ thẩm kết án, phúc thẩm hủy Theo hồ sơ, chiều 3-6-2007, ông Sang ngồi nhậu cùng cha của cô D. (bị câm điếc bẩm sinh). Sau khi uống được vài ly rượu, ông Sang ra ngoài gặp cô D. rồi rủ cô lên chòi rẫy cách đó gần 100 m. Đến nơi, ông đòi “quan hệ” nhưng cô D. quyết liệt từ chối. Dù vậy, ông Sang vẫn cố tình “quan hệ” cho bằng được. May mắn là cha của cô D. đã kịp đến bắt quả tang... Cuối năm 2007, TAND thị xã La Gi xử sơ thẩm đã phạt ông Sang ba năm tù về tội hiếp dâm. Ông Sang kháng cáo kêu oan. Vài tháng sau, xử phúc thẩm, TAND tỉnh Bình Thuận nhận định lời khai của ông Sang và của phía nạn nhân tại cơ quan điều tra có nhiều mâu thuẫn nhưng cấp sơ thẩm chưa làm rõ. Lúc thì cha nạn nhân khai đã bắt quả tang ông Sang hiếp dâm con gái mình, lúc lại khai đứng từ xa thấy loáng thoáng bóng người giống ông Sang. Ở phiên sơ thẩm, ông Sang một mực kêu oan, cho biết đã bị đánh đập, ép cung nhưng cấp sơ thẩm bỏ qua... Cuối cùng, tòa phúc thẩm tuyên hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại. Tháng 9-2008, TAND thị xã La Gi xử sơ thẩm lần hai. Dù vẫn chưa làm rõ các mâu thuẫn trên nhưng tòa vẫn cho rằng ông Sang đã thực hiện hành vi phạm tội, việc ông khai bị đánh đập, ép cung là không có căn cứ. Tòa tiếp tục phạt ông ba năm tù. Gần một năm sau, xử phúc thẩm, TAND tỉnh Bình Thuận khẳng định những mâu thuẫn mà lần trước tòa yêu cầu điều tra bổ sung vẫn không được khắc phục nên tuyên hủy một lần nữa để công an tỉnh trực tiếp thụ lý, điều tra lại. Đình chỉ vì không làm rõ được Cuối tháng 1-2010, VKS thị xã La Gi đã ra quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ bị can đối với ông Sang. Theo VKS, “do vụ án kéo dài quá lâu, quá trình điều tra ban đầu thu thập tài liệu không vững chắc. Nhân chứng rút lại lời khai, cha người bị hại khai báo có một số tình tiết mâu thuẫn. Người bị hại bị câm điếc làm cho các cơ quan tiến hành tố tụng hiểu không chính xác sự việc nên không đảm bảo cho quá trình truy tố và xét xử”. Tính đến ngày được trả tự do, ông Sang đã bị bắt giam hai năm bảy tháng 24 ngày. Không phục quyết định đình chỉ của VKS, ông khiếu nại. Ngày 9-2, VKS thị xã đã gửi công văn trả lời, cho biết sau khi tòa phúc thẩm hủy án, Công an tỉnh Bình Thuận có kết luận điều tra mới khẳng định có đủ cơ sở kết luận ông Sang có hành vi hiếp dâm. Thế nhưng do vụ án xảy ra quá lâu, việc điều tra bổ sung còn những hạn chế nên công an tỉnh đề nghị VKS thị xã ra quyết định đình chỉ điều tra vụ án, đình chỉ điều tra bị can, miễn truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông Sang. Vì thế, VKS ra quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ điều tra bị can đối với ông Sang theo khoản 1 Điều 25 BLHS là có căn cứ và đúng pháp luật. Theo đó, người phạm tội được miễn trách nhiệm hình sự nếu khi tiến hành điều tra, truy tố hoặc xét xử do chuyển biến của tình hình mà hành vi phạm tội hoặc người phạm tội không còn nguy hiểm cho xã hội nữa. Vẫn không đồng ý vì trong quyết định đình chỉ vụ án, đình chỉ điều tra bị can, VKS không hề dẫn chứng điều luật như trên, mới đây ông Sang lại tiếp tục làm đơn khiếu nại. Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin tới bạn đọc khi vụ việc có diễn tiến mới. Không chứng minh được, phải kết luận vô tội Quyết định đình chỉ điều tra đã khẳng định do vụ án xảy ra quá lâu, quá trình điều tra thu thập chứng cứ không vững chắc, lời khai của nhân chứng có nhiều mâu thuẫn... thì rõ ràng VKS không thể kết luận ông Sang có hành vi phạm tội. Bởi lẽ để kết tội một con người thì cần phải có chứng cứ vững chắc và thuyết phục. Việc tìm ra chứng cứ buộc tội là trách nhiệm của cơ quan điều tra và VKS. Nếu không chứng minh được thì phải kết luận ông Sang vô tội. Ở đây, ông Sang bị giam gần ba năm và qua bốn lần xét xử vẫn không chứng minh được ông phạm tội vì chứng cứ yếu và mâu thuẫn. Hơn nữa, theo Thông tư liên tịch 02 ngày 19-8-2005 của VKSND Tối cao, TAND Tối cao, Bộ Tư pháp… hướng dẫn thi hành một số quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự thì khi ông Sang khiếu nại quyết định đình chỉ, VKS phải ra một quyết định giải quyết khiếu nại chứ không phải là một công văn trả lời khiếu nại. Như vậy, việc VKS thị xã La Gi ra quyết định đình chỉ và ra công văn trả lời như vậy là không sòng phẳng, né trách nhiệm bồi thường. Luật sư NGUYỄN MINH LUẬN, Đoàn Luật sư TP.HCM VĂN ĐOÀN