Ngày anh ngỏ ý, tôi đứng đơ ra một lúc rồi hỏi ‘nếu lấy nhau anh có đưa tiền cho em giữ không ?’. Anh gật đầu. Nửa tháng sau tôi lại hỏi ‘thế khi nào thì anh bắt đầu nộp tiền cho em? ‘

Anh băng qua đường… Tôi mở ví lấy 20 nghìn nhét vào túi áo anh và vui vẻ đón lấy chiếc kem đang bốc khói, mát lạnh. Má anh hơi đỏ ửng : ''em thật là kì lạ !''. Tôi cười rộ, lắc lắc bàn tay vừa mới được rảnh rỗi của anh : ''em sẽ không tiêu tiền của người khác đâu. Trừ khi… người đó là chồng của em ! Lúc đó, thì một xu em cũng không cho thoát ''.

Nói đùa thế mà một ngày anh hỏi cưới tôi thật. Tôi cứ đứng đơ ra và cuối cùng trả lời anh bằng một câu rất kinh điển ''nếu lấy nhau, anh kiếm em giữ tiền có được không ?''. Anh gật đầu. Thế là giữa chúng tôi đã có một ước hẹn. Nửa tháng sau tôi lại hỏi ''này, thế khi nào thì anh bắt đầu nộp tiền cho em ?''. Lúc tôi hỏi câu đó anh hơi ngớ người ra, có lẽ vẫn chưa tin là sự thật. Sau đó trấn tĩnh lại anh bảo ''cuối tháng, khi nào anh lĩnh lương anh sẽ đưa cho em!''

Tôi nhớ, mình đã bắt đầu giữ lương của chồng từ 6 tháng trước khi kết hôn. Hai đứa gộp tiền chung lại với nhau, cùng chi tiêu, cùng tiết kiệm. Mà mục tiêu của chúng tôi lúc đó chỉ là để dành làm đám cưới. Nay để ra được một khoản hai vợ chồng chở nhau đi mua nhẫn, tháng sau lại chở nhau đi mua giường, tháng sau nữa mua đệm… Từng chút, từng chút một. Nhưng cảm giác rất thú vị. Chúng tôi chủ động được cuộc sống và trong những dự định của mình, không phải làm phiền nhiều đến gia đình, bố mẹ. Và cảm giác cùng cố gắng để đạt được điều gì đó cũng rất hạnh phúc.

Neu ta lay nhau anh se dua tien cho em giu chu? - Anh 1

Tôi bắt đầu giữ lương của chồng từ 6 tháng trước khi kết hôn (ảnh minh họa)

Tính đến thời điểm này chúng tôi đã lấy nhau được hơn một năm. Vợ chồng tôi sắm sửa được khá nhiều vật dụng ở trong nhà, tự tổ chức được đám cưới và còn có một khoản tiền tiết kiệm. Tôi cảm thấy những áp lực trên vai của mình giảm xuống một chút, chồng tôi cũng tự tin hơn. Từ chỗ ngại ngùng, kinh ngạc khi nói về chuyện tiền nong chúng tôi bắt đầu thấy diễn đạt dễ dàng và đôi khi rất hứng khởi. Chồng tôi nhận ra tôi thực sự đam mê với tiền bạc và việc tôi gộp tài sản, công sức, mọi thứ… chính là thể hiện quyết tâm gắn kết cả hai làm một của tôi. Tôi cũng nhận ra những cách thể hiện tình yêu rất đặc biệt của chồng mình. Anh thường hỏi vợ ''em thích ăn gì để anh mua về ?'' mỗi lúc lĩnh lương. Thường giả vờ nói lộ ra ''trong túi anh có tiền đấy'' và sung sướng nhìn vợ chạy đi kiếm. Có lúc anh đưa tiền rồi nhìn tôi ngồi đếm một cách rất vui thích… Đáng nhớ nhất là có một lần cãi nhau tôi đùng đùng mở két ''chia tiền''. Anh đứng lặng thinh sau đó đến ôm tôi và nói ''em đừng đếm nữa. Cho em hết đấy. Anh chỉ lấy mình em thôi''. Bỗng chợt khoảnh khắc ấy tôi cũng nhận ra tôi chỉ muốn lấy người đàn ông này và tiền không thực sự quan trọng như tôi vẫn nghĩ.

Hiện tại vợ chồng tôi khá hài lòng với câu chuyện kinh tế gia đình mình. Mặc dù chúng tôi không giàu và thu nhập hàng tháng tương đối thấp. Nhưng  những khoản tiền nho nhỏ và cách ứng xử trong đó luôn đem đến cho vợ chồng tôi niềm vui. Trải qua hơn 1 năm, tôi cũng nhận ra được một điều, là : trong cuộc sống hôn nhân mọi vấn đề, kể cả tiền bạc đều phải đi từ chỗ ''thẳng thắn'' đến ''hiểu'' và ''hòa hợp''. Vậy nên càng đơn giản càng tốt, càng thật thì càng dễ sống với nhau lâu dài hơn.

H.V