“Em ngủ sớm đi, anh… anh xuống phòng khách ngủ”, nói xong câu ấy rồi quay lưng bỏ đi mà không buồn nhìn thấy tia thất vọng trong đôi mắt của Nga.

Đến bây giờ hắn cũng chẳng nghĩ được rằng sau này sẽ lấy một cô vợ mới 18 cả, chuyện cứ như phim nhưng mà lại là thật đấy. Chẳng biết phải nói thế nào nhưng cứ coi như duyên số đi, nhìn thấy cô vợ bé nhỏ mặt còn búng ra được cả sữa nằm ngủ thiu như con cún bên cạnh mình mà hắn chỉ biết thở dài chấp nhận.

Chuyện là, hắn năm nay đã 30 tuổi, gia đình con 1, bố mẹ đều là công chức nhà nước hiền lành mẫu mực và quan trọng nhất là đang trong giai đoạn tìm vợ. Người ta vẫn bảo con gái thích đàn ông thông minh nhưng sao hắn chẳng tìm được 1 ai thực sự phù hợp với mình như thế?

Con gái đến tuổi cập kê ở cái xóm này đều bị mẹ hắn khai quật bằng sạch bởi bà vốn là người thích lấy chồng gần nhà nên chọn con dâu cũng vậy. Rồi xui rủi thế nào, hôm đó trở về nhà sau giờ làm thì thấy bà đang hát hò vui vẻ lắm:

– Chuyện gì đấy mẹ ơi. Hôm nay vui thế?

– Không vui sao được Nam ơi, mẹ tìm được vợ cho mày rồi đấy.

– Khiếp, vợ mà mẹ nói như tìm sách thế? Tìm được là sẽ làm vợ luôn không bằng. Lần này lại là ai ạ? Con tưởng mấy đứa con gái trong xóm bị mẹ khai quật hết rồi cơ mà, đừng kiếm vợ là trai cho con đấy nhé.

– Mẹ bị dở đâu mà kiếm vợ là đàn ông cho mày. Còn 1 đứa nữa, năm ngoái vừa đủ tuổi kết hôn luôn.

– Vừa đủ là 18 á, cái Nga á. Trời ơi, Nga kém con hơn 10 tuổi đấy mẹ ơi, bé thế biết gì mà cưới chồng chứ.

Chuyện là chẳng hiểu mẹ đi xem bói ở đâu về thấy bảo số hắn phải cưới trước 30 tuổi nếu không phải đến 40 mới lấy được vợ nên giờ bà mới sốt sắng đến như vậy. Biết chẳng thể cãi lời nên hắn đành mặc mẹ quyết chuyện chung thân đại sự của mình. Nga thì hắn biết, ngày xưa hắn từng gia sư cho em cả năm cấp 2 mà, cô bé đó khá xinh lại ngoan ngoãn nữa.

Hôn lễ của hắn diễn ra đúng kiểu cưới gấp và vội khiến họ hàng cứ nhầm tưởng rằng là cưới chạy bầu. Trước khi lễ cưới diễn ra, hắn cũng hẹn gặp Nga mấy lần gọi là ôn lại chuyện cũ vì dù sao cũng coi như anh từng là thầy của em đi. Nga bây giờ thay đổi hơn ngày xưa nhiều lắm, em trắng ra, xinh hơn và thiếu nữ hơn rất nhiều so với trước.

Mới đầu nhìn thấy đến hắn còn không nhận ra nữa là, thế nên, đêm tân hôn, nhìn em trong bộ váy ngủ trắng tinh nhìn mình e ấp. Thiếu chút nữa hắn không chịu nổi, nhưng nghĩ đến cô vợ mới 18 đôi mươi, còn quá nhỏ để làm chuyện này, hơn nữa chuyện cưới em đa phần là mẹ làm chủ nên muốn chờ một thời gian nữa rồi hẵng làm chuyện đó.

Nga vừa mới tốt nghiệp, cũng đang đi học đại học nữa nên hắn cũng không định có con sớm, tương lai của em vẫn còn dài. Hắn không muốn để cô vướng bận rồi dở dang việc học chỉ vì chuyện sinh đẻ.

“Em ngủ sớm đi, anh… anh xuống phòng khách ngủ”, nói xong câu ấy rồi quay lưng bỏ đi mà không buồn nhìn thấy tia thất vọng trong đôi mắt của Nga. Ôm gối xuống phòng khách ngủ liền 3 đêm, cứ đến gần sáng thì lại ôm gối về phòng để bố mẹ không biết chuyện vợ chồng hắn ngủ riêng.

Đến đêm thứ 4, sau khi xuống kiểm tra cửa nẻo, hắn lại lên phòng ôm gối xuống phòng khách ngủ như thường lệ nhưng mở cửa lại không thấy vợ đâu. Nga vẫn chưa ngủ sao?, quay ra ngoài thì thấy cửa phòng tắm đang khép hờ, định đóng chặt lại giúp cô thì bỗng…

Hắn nghe thấy tiếng thở hổn hển của vợ bên trong, sợ cô có chuyện gì nên đẩy cửa luôn vào chẳng hỏi han gì để rồi chết sốc khi thấy Nga đang tự xử trong đó. Tiếng thở của cô như kích thích mọi giác quan bên trong người hắn, bỏ qua mọi suy nghĩ lí trí, hắn quấn lấy vợ như con hổ vồ mồi.

Nghi vo con be, dem tan hon chong om goi ra phong khach ngu - Anh 1

(ảnh minh họa)

Rồi chuyện gì đến cũng đến, ôm vợ trong lòng mà hắn thở dài:

– Em không nên làm chuyện đó sớm thế, em còn… nhỏ quá.

– Anh có hiểu cảm giác của em đâu chứ. Em thích thầm anh 8 năm rồi, cứ tưởng lấy anh là được. Nhưng anh lại bỏ xuống phòng khách nằm, anh ghét em sao?

– Em thích anh 8 năm, từ khi anh gia sư cho em sao? Vậy sao em không nói với anh chứ.

– Vì em sợ em nhỏ quá nên anh sẽ không chấp nhận. Lấy em về mà anh còn chẳng dám ngủ với em nữa đó thôi.

– Không phải, chỉ là… anh thấy em còn quá nhỏ thôi. Anh sợ, em không chịu nổi.

– Em lớn rồi. Em tự biết mình đang làm cái gì, anh thương em không? Em thương anh suốt 8 năm liền chỉ mong có ngày được ôm anh như thế này mà thôi. Nếu đã là vợ chồng, em hi vọng nếu anh cũng sớm có tình cảm với em, vì em rất thật lòng.

Nghe vợ nói mà hắn thở dài, đúng là thế thật nhưng mà hắn không ngờ đến cuối cùng lại chọn được người con gái thích thầm 8 năm như thế. Nhìn em ngủ say trong lồng ngực, bỗng dưng chẳng hiểu sao con tim lại đập thình thịch liên hồi, hình như nó vừa mới rung động.

Mộc Miên / Theo Thể Thao Xã Hội