PN - Chả biết từ khi nào thiên hạ nghiện món “trăm phần trăm”, bất kỳ cái gì cũng muốn có trăm phần trăm, không được trăm phần trăm thì không chịu nổi, cứ làm như không được trăm phần trăm thì sẽ chết bất đắc kỳ tử không bằng.

Thỉnh thoảng ta lại bắt gặp những cái thông báo rất tức cười. Ở một trường đại học, lớp trưởng viết cái thông báo như thế này: Ngày mai ban giám hiệu dự giờ, yêu cầu 100% có mặt, tuyệt không ai được bận việc, ốm đau. Loa truyền thanh phường ra thông báo: Để đảm bảo 100% cử tri đi bầu cử, phường yêu cầu những ai đi vắng hoặc ốm, chết phải trình diện báo cáo trước ngày bầu cử. Chuyện đóng bảng Gia đình văn hóa mới cũng là tấn bi hài trăm phần trăm. Nhiều gia đình nhận được bằng công nhận Gia đình văn hóa mới cứ ngơ ra, chẳng hiểu bầu bán khi nào mà nhà mình lại được, nhiều nhà chẳng hiểu thế nào là “gia đình văn hóa mới” vẫn được nhận bằng như thường. Tổ trưởng tổ dân phố yêu cầu bà con đóng khung lồng kính treo cái bằng lên, tất nhiên chẳng có ai treo, khoe gì còn được chứ khoe nhà mình là nhà có “văn hóa mới” thì ngượng chết. Chẳng ai treo thì phường treo giùm, không treo lên làm sao người ta biết phường mình đạt 100% Gia đình văn hóa mới! Dù gì thì chuyện Gia đình văn hóa mới cũng là chuyện thi đua, chuyện phong trào có thể thông cảm được, chứ chuyện Hà Nội phấn đấu 100% công chức là... tiến sĩ đã làm cho thiên hạ một phen toát mồ hôi hột. Cứ cái đà này rồi đến hết thế kỷ XXI dân Việt ta chắc chắn một trăm phần trăm giáo sư tiến sĩ, thất kinh! Nhà báo Trương Duy Nhất thường trú tại Đà Nẵng vừa kể cho tôi nghe một chuyện “trăm phần trăm” rất là vui. Thông tin từ trang web Đà Nẵng cho hay: Về cơ bản, đến nay Đà Nẵng đã triển khai xong hệ thống thư điện tử trong hoạt động của cơ quan Nhà nước theo chỉ thị số 34/2008/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ. 100% đơn vị, cơ quan chính quyền các cấp và 100% cán bộ, công chức của thành phố được trang bị hệ thống thư điện tử để phục vụ công việc từ hơn một năm qua. Cha chà, Hà Nội nhiều giáo sư tiến sĩ còn chưa biết “i meo i méo” vuông hay tròn mà một trăm phần trăm công chức Đà Nẳng đều xài được “i meo” thật quá phục quá phục. Một ngày đẹp trời, Trương Duy Nhất gọi điện cho một ông sếp, chức cũng to to, nói tôi muốn gửi cho ông một tài liệu, địa chỉ hộp thư điện tử của ông thế nào để tôi meo cho? Ông này trả lời cái rụp, nói ừ, cứ gửi “meo” cho mình về... 42 Bạch Đằng, Đà Nẵng! Có thể nói không ngoa, dân ta nghiện ngập “trăm phần trăm”, nghiện rất nặng. Khắp các ngành nghề không nơi nào không nghiện. Chỉ một nơi cả gan cai nghiện, đấy là ngành giáo dục. Họ đã chống lại cơn nghiện bằng cách học thật thi thật, kết quả tốt nghiệp cả nước năm đầu tiên “nói không với tiêu cực trong thi cử” chưa đạt 70%, có trường đạt 0% học sinh tốt nghiệp. Sợ quá, ngành giáo dục không dám cai nghiện nữa, thi tốt nghiệp lại tiếp tục chạy theo chỉ tiêu trăm phần trăm! Thế mới biết, cai nghiện “trăm phần trăm” còn khó hơn cai nghiện thuốc phiện! Nguyễn Quang Lập