Mỗi lần ra ngoài, ông Bảy lại nghe dân làng xỏ xiên chuyện mình không có “của quý”, nhiều lần ông ấm ức “ai không tin lại tôi cho xem”. Nhưng dư luận không buông tha, tiếng xấu đó ám ảnh vợ chồng ông suốt một thời gian dài.

Nỗi oan “Thị Kính”

Người dân ấp Tân Hòa, xã Tân Hiệp Đông, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang từng đồn đại câu chuyện bi hài về việc một người đàn ông vì giận vợ ngoại tình đã tự cắt đi “của quý” của mình để trả thù. Nhân vật chịu điều tiếng xấu là ông Lê Thành L (SN 1961).

Nhung ky an 'cat cua quy' cuoi ra nuoc mat: Mang tieng tu cat cua quy cua minh de tra thu vo ngoai tinh - Anh 1

Bà H kể lại câu chuyện “minh oan” cho chồng.

Ngược về quá khứ, đầu tháng 10, năm 2006, ông L bỗng tự cầm dao cắt phăng “vũ khí nam nhi”. Người đàn ông “tự xử” xong thì rên la đau đớn. Lúc vợ con và đông đảo hàng xóm chạy qua thì đã thấy “cậu nhỏ” của nạn nhân bị thương tổn nặng, máu chảy nhiều.

Ông L được mọi người chở đến bệnh viện cấp cứu nối lại “của quý” nhưng bất thành. Tự đó đến nay, ông phải sống trong cảnh “thừa đạn, thiếu súng”. Thời gian đó người ta đồn tình cảm vợ chồng ông Bảy L gặp biến cố.

Người vợ đang ở tuổi “hồi xuân” bỏ chồng ra ngoài tằng tịu cùng kẻ khác. “Tình địch” của ông L không phải người lạ mà chính là anh chủ thầu xây dựng nhận làm nhà cho hai vợ chồng. Ông L phát hiện ra việc vợ “tòm tem” với người khác hết sức tức giận.

Thế nhưng, ông vốn tính nhu nhược chẳng biết làm gì ngoài việc năn nỉ vợ suy nghĩ lại. Người chồng càng xuống nước bà vợ lại được thế lấn tới. Ông L bất lực chọn giải pháp tự cắt “của quý” vì uất ức.

Tìm gặp vợ chồng ông L, người viết vô cùng ngạc nhiên bởi hiện tại đôi vợ chồng vẫn chung sống với nhau rất hạnh phúc.

Nhắc chuyện xưa, bà Đinh Thị Thu H (SN 1961), người phụ nữ bị gán tiếng lẳng lơ cười chua chát: “Cây ngay không sợ chết đứng, chuyện vợ chồng tôi chỉ vợ chồng tôi biết rõ nhất. Người ngoài ai đồn thổi, thêu dệt mặc họ. Trước đây, chồng tôi có thời gian suy sụp, khủng hoảng vì bị châm chọc, khiêu khích nhưng chồng tôi sớm hiểu ra lý lẽ, thản nhiên trước mọi việc”.

Theo lời bà H, thực ra, trước đó bà không hề biết chồng bị người ta vu oan tự cắt “của quý”. Ra đường, bà cứ thấy mọi người tụm ba, tụm bảy chỉ trò về phía mình không hiểu chuyện gì xảy ra. Sau khi nghe xong câu chuyện dân làng đồn đại, bà H chết lặng không thể hình dung nổi do đâu mà người ta có thể bịa đặt ra câu chuyện như vậy.

Thời gian đó, bà H bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng. Còn chồng bà có thời gian không dám đi làm vì hễ gặp người khác liền bị châm chọc. Bà H nhớ, có lần người sếp trong công ty ông L làm hỏi thăm trực tiếp: “cậu có sao không? Có cần nghỉ ngơi không”? khiến chồng bà hết sức tức giận.

Ông L đứng giữa đám đông hét lớn: “tôi không sao, ai muốn xem lại tôi cho xem, nó còn đây”. Bà H khẳng định, chuyện chồng bà “tự xử” là hoàn toàn nhảm nhí, do kẻ xấu dựng lên nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình. Người phụ nữ tội nghiệp cũng không phải là hạng “tham phú phụ bần”.

Lúc này, bà H mới thổ lộ những bí mật chôn chặt trong lòng. Thật bất ngờ khi biết, chính ông L mới là người từng ruồng bỏ vợ con, dẫn tình nhân về nhà sinh sống. Ông L trước đây chủ động ép vợ ký vào đơn ly hôn để được tự do đến với người khác.

Lộ kẻ “thọc gậy bánh xe”

Sau bao biến cố, vợ chồng ông L hiện có một căn nhà khang trang với đầy đủ tiện nghi. Ông L làm công nhân sữa chữa máy móc cho công ty xay xát gạo gần nhà. Bà ngày trước làm ở xưởng may mặc nay về nhận gia công quần áo. Cô con gái lớn của hai vợ chồng hiện đã lập gia đình. Người con thứ 2 đang theo học đại học.

Thời điểm chúng tôi đến, bà H vừa bận với những món đồ thủ công vừa chăm sóc cho đứa cháu ngoại chưa đầy 3 tuổi. Nhìn nụ cười mãn nguyện trên khuôn mặt bà H chúng tôi hiểu mọi cay đắng, tủi nhục khi xưa ở bà đã lùi vào quá khứ. Nhắc về mối lương duyên của mình với chồng, bà H cho biết hai ông bà đều là người địa phương, quen biết nhau từ thuở bé.

Biến cố gia đình xuất hiện khi bà H khó sinh con. Đôi vợ chồng son ngược xuôi tìm thầy tìm thuốc chữa hiếm muộn. 5 năm sau ngày cưới, hai ông bà vỡ òa trong niềm hạnh phúc cùng đón chào cô con gái đầu lòng.

Mọi sinh hoạt trong gia đình cứ bình lặng trôi qua. Đến lúc cô con gái út có thể chạy nhảy, ông L nghe bạn bè xỏ xiên nổi hứng đòi vợ sinh cho mình cậu con trai. Bà H lúc này đã luống tuối, lại hiếm muộn nên không thể chiều lòng đức lang quân.

Từ đây, hai ông bà thường xuyên hục hặc. Ông L giận vợ “không biết đẻ” ra ngoài cặp kè cùng cô gái khác. Bà H than thở: “Tôi thật không thể tin người ông ấy cặp lớn hơn ông 6-7 tuổi, sống độc thân, lang chạ với đủ loại đàn ông, thấy chồng tôi làm ăn khá giả mới mồi chài kiếm tiền.

Chồng tôi như ăn phải bùa mê thuốc lú, chẳng ngó ngàng đến gia đình”. Hai ông bà chính thức ly hôn hơn 4 năm thì tái hợp. Nhắc về chuyện hợp rồi tan của hai vợ chồng mình, bà H ngậm ngùi: “Ly hôn 4 năm, chồng tôi phát hiện mình bị bệnh hiểm nghèo.

Lúc chồng tôi nhập viện điều trị cô vợ hai bỏ mặc. Tôi nghĩ chúng tôi dù sao cũng “đầu ấp tay gối” mười mấy năm qua, không còn tình cũng còn nghĩa nên lặng lẽ lên chăm sóc ông ấy. Chồng tôi lúc này mới nhận ra ai là người yêu thương mình thật lòng”.

Tiếng cười hạnh phúc lại vang lên trong mái ấm nhỏ. Lúc này, cô nhân tình của ông L tìm mọi cách chia rẽ hai người. Ông L sau “bài học xương máu” đã không sập bẫy.

Người nhân tình biết chuyện vợ chồng ông L từng xô xát dẫn đến chảy máu dựng nên màn kịch ông L giận vợ ngoại tình nên tự cắt “quỷ quý”.

Lời đồn ác ý khiến tổ ấm nhỏ lại chao đảo, nhưng hai ông bà thấu hiểu tình cảm của nhau, cùng kiên cường vượt qua búa rìu dư luận. 10 năm trôi qua, vợ chồng ông Long đã lên chức ông, bà ngoại. Họ thường kể cho nhau nghe giai đoạn sống gió trước.

Bà H nói: “chúng tôi làm thế không phải để thanh minh, chỉ xin mọi người hiểu tình yêu và sự cảm thông thực sự sẽ giúp mọi gia đình xây nên hạnh phúc vẹn toàn”.

Như Lịch