(Ảnh Nóng) - Là niềm tự hào của nền công nghiệp quốc phòng Nga-Mỹ, tuy nhiên trong khi Su-35 "cháy hàng" thì F-35 của Mỹ có nguy cơ phải “lưu kho".

Hãng Sputnik dẫn nguồn tin quân sự Nga cho biết, dòng tiêm kích thế hệ 4++ Su-35 có nguy cơ cháy đơn hàng do những khách hàng ở Nam Mỹ và Châu Á muốn sở hữu chiếc Sukhoi Su-35. Nhiều cuộc đàm phán giữa nhà sản xuất và khách hàng được tiến hành và dự kiến sẽ sớm hoàn tất trong tương lai rất gần.

Ngoài ra, nhà sản xuất Sukhoi cũng đã có trong tay nhiều hợp đồng đặt mua Su-35, riêng Không quân Nga cần đến 48 chiếc và phải giao trước khi kết thúc năm 2015, Sputnik cho biết. Theo số liệu được Polet - nhà sản xuất phụ chịu trách nhiệm sản xuất một số bộ phận của Su-35, cho biết đang tăng tốc cho kịp đơn hàng lên đến 60 chiếc để cung ứng cho Việt Nam, Venezuela và Indonesia. Ngoài ra còn có những khách hàng tiềm năng như Pakistan và Brazil.

Những tín hiệu tích cực dành cho Su-35 hoàn toàn trái ngược với tình trạng èo uột hiện nay của siêu tiêm kích F-35 của Mỹ. Theo Sputnik, tình trạng này xuất phát từ bản thân dòng chiến đấu cơ F-35 đã bộc lộ những khuyết điểm khó có thể khắc phục trong. Và đây có thể chính là nguyên nhân khiến Australia quyết định từ bỏ chương trình mua sắm phiên bản F-35B từ Mỹ.

Vậy do đâu tiêm kích Nga có được thành công này? Để có câu trả lời thỏa đáng cần có những phân tích cụ thể về trang bị và khả năng của 2 dòng siêu chiến đấu cơ này. Hệ thống điện tử: Cả 2 chiếc Su-35 và F-35 đều có một hệ thống kiểm soát rất tốt công việc này là hệ thống EMCON, kiểm soát tất cả những phát xạ nhiệt và hồng ngoại, làm giảm đi các tín hiệu phát đi không mong muốn và giấu kín được chúng trước các cảm biến và radar đối phương. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.

Radar quét mảng pha chủ động X-band: bất kể chiếc tiêm kích nào hiện nay cũng được trang bị công nghệ radar X-band trong công tác định vị và phát hiện đối thủ. Cả 2 chiếc siêu tiêm kích Su-35 và F-35 cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, radar X-band của F-35 lại có tầm quét phía trước rất hẹp, góc và phương quét của nó chỉ bằng ½ so với Su-35. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.

Điểm yếu chí tử này của F-35 là do nó được trang bị công nghệ tàng hình nên các thiết bị radar X-band và các hệ thống cảm biển đều được giấu kín bên trong nhằm đảm bảo công nghệ tàng hình phát huy tốt nhất. Tuy nhiên, điều này lại khiến F-35 không nắm được thế chủ động trước đối thủ. Trong khi đó, Su-35 sử dụng hệ thống radar tích hợp đa nhiệm với góc quét rộng, bao phủ cả một phần sườn của máy bay, cự ly quét cũng cao hơn rất nhiều so với F-35. Trong ảnh: Tiêm kích Su-35.

Hệ thống giám sát và theo dõi nguồn phát hồng ngoại và chuyển động nhiệt: Tương tự như T-50 và F-22, F-35 và Su-35 cũng được trang bị hệ thống giám sát và theo dõi nguồn phát đi hồng ngoại. Đây là một trong số những công nghệ tốt nhất để vạch mặt được các loại tiêm kích sử dụng công nghệ tàng hình bị động. Trong ảnh: Phi đội F-35 và F-16.

Khi hoạt động thì các hệ thống liên tục phát xạ nhiệt hoặc hồng ngoại, dù được kiểm soát tốt bởi hệ thống giám sát EMCON thì 1 phần nhỏ trong chúng vẫn bị phán tán đi trong không gian. Su-35 sử dụng hệ thống OLS-35 tích hợp công nghệ giám sát chuyển động nhiệt và các tín hiệu hồng ngoại, tuy không hiện đại như hệ thống OLS-55 của T-50. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.

F-35 sử dụng Hệ thống AN/AAQ-37 DAS, đây là một hệ thống quang điện được tích hợp và sử dụng riêng cho hình dạng đặc biệt của F-35, khi hoạt động sẽ tạo ra một khối cầu với cự ly giám sát các chuyển động nhiệt và nguồn phát hồng ngoại trong cự ly. Đây là một trong số những hệ thống cảm biến thê hệ mới nhất DAS trong các cuộc thử nghiệm gần đây, có khả năng phát hiện và giám sát được các tên lửa đạn đạo ở cự ly xấp xỉ 705.714nm. Trong ảnh: Tiêm kích Su-35.

Xét về khả năng đa nhiệm, hiển nhiên DAS hơn hẳn so với OLS-35, tuy nhiên nếu xét về khả năng tác chiến thì có rất nhiều điều quyết định. Thế nên ở tiêu chí này, cả 2 gần như tương đương nhau và còn phụ thuộc nhiều vào các điều kiện tác chiến và khả năng của phi công. Trong ảnh: Tiêm kích Su-35.

Tốc độ: Tốc độ là một trong những yếu tố đặc biệt quan trọng, với một tốc độ cao thì khả năng xoay chuyển và né tránh súng và tên lửa của đối phương sẽ tốt hơn nhiều. Su-35 có tốc độ cao nhất là Mach 2.25 trên lý thuyết nhờ động cơ đẩy Saturn. Tuy nhiên, trên thực tế, do lực kéo và lực cản trong môi trường tác chiến thông thường nên tốc độ tối ta của nó chỉ đạt Mach 2.0. Trong khi đó, F-35 có tốc độ tối đa là Mach 1.65. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.

Tầm hoạt động của tên lửa: không xét về các loại tên lửa điều khiển qua cơ chế thông thường như loại tìm kiếm nhiệt, chúng ta chỉ xét về loại tên lửa tác chiến khuất tầm nhìn. Trong tiêu chí này thì RVV-SD của Su-35 và AIM-120D của F-35 là 2 đôi thủ đáng gờm của nhau. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.

Tuy nhiên chính một số chuyên gia quốc phòng Mỹ cũng đã thừa nhận RVV-SD vượt trội hơn AIM-120 ở tốc độ. RVV-SD có tốc độ tối đa là Mach 4.5, trong khi tốc độ tối đa của AIM-120 là Mach 4, tuy nhiên, sự hơn thua giữa 2 loại tên lửa này vẫn gây rất nhiều tranh cãi. Các nhà phân tích của Mỹ cũng cho rằng RVV-SD thua kém dòng tên lửa AIM-120 ở hệ thống điện tử do trình độ phát triển công nghệ điện tử của người Nga đã có một thời gian dài bị trì hoãn. Trong ảnh: Tiêm kích Su-35.

Trên thực tế, F-35 vẫn chưa đi vào hoạt động nhưng lại bộc lộ điểm yếu trước Su-35. Ngay cả các phi công Mỹ cũng thừa nhận rằng F-35 có khả năng chiến đấu toàn diện hơn F-22 nhờ công nghệ hiện đại nhưng nó cũng có những điểm hạn chế nhất định. Trong ảnh: Tiêm kích Su-35.

Tuy nhiên, cần nhớ rằng F-35 được thừa hưởng khả năng tuyệt vời của F-22 nên vẫn chưa thể khẳng định Su-35 sẽ hoàn toàn áp đảo F-35 trong một cuộc không chiến. F-35 vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện mình. Và đặc biệt, khó có thể có chuyện Mỹ bỏ ra một đống tiền để phát triển một chiếc tiêm kích thế hệ 5 mà không có điểm gì vượt trội so với tiêm kích thế hệ 4++ của đối thủ. Trong ảnh: Tiêm kích F-35.