Biết được kết quả, mẹ chồng tôi dựng đứng lên chửi và cho rằng thời con gái tôi chơi bời, hư hỏng, phá thai nên giờ mới khó có thai.

Tôi lập gia đình cách đây hơn 4 năm trong niềm hân hoan, hạnh phúc của hai bên gia đình. Chồng hơn tôi 9 tuổi và là mối tình đầu của tôi. Trái ngược với tính cách năng nổ, nói nhiều và “lăng xăng” của tôi, anh ít nói nhưng sống rất tình cảm, quan tâm và thương yêu tôi. Có lẽ sự bù trừ đó giúp tình yêu của chúng tôi bền chặt hơn. Sau tròn 2 năm yêu nhau, chúng tôi kết hôn trong sự ủng hộ và chúc phúc của tất cả người thân, bạn bè.

Chồng tôi là con trai cả của gia đình và là cháu đích tôn của cả dòng họ. Kinh tế gia đình chồng tôi cũng chỉ thường thường bậc trung nhưng công to việc lớn gì trong nhà, ông bà đều đứng ra lo toan chính, vợ chồng tôi chỉ gọi là chung tay góp sức chút đỉnh. Bố mẹ chồng tôi không phải là người quá kỹ tính thành ra cuộc sống của tôi tương đối thoải mái…

Gia đình chồng tôi có 3 anh em trai, chồng tôi là con cả, hai chú đã lập gia đình và mỗi người có 1 bé gái nên bố mẹ chồng tôi rất "khát" cháu trai. Tuy nhiên, không vì thế mà ông bà thúc ép, cưỡng cầu tôi. Thậm chí, khi nghe tôi tâm sự rằng do mới ra trường, công việc chưa ổn định nên muốn trì hoãn chuyện có con 1 năm. Dù không đồng tình lắm nhưng ông bà đều không nói gì. Tôi thực sự cảm kích và thấy mình may mắn biết bao khi có bố mẹ chồng “tâm lý” thế.

Noi long cua nguoi phu nu bi me chong day nghien choi boi nen kho co thai - Anh 1

Nói là ủng hộ tôi lo công danh, nhưng lâu ngày chưa thấy có tin vui thành ra bà cũng sốt ruột. Không nói thẳng với tôi, nhưng thỉnh thoảng lại bóng gió người nọ, người kia cưới sau mà đã có con, rồi thì nhà bà A, B sướng thế đã có cháu đích tôn để bế bồng… Những chuyện tương tự như thế gần như ngày nào tôi cũng được nghe trong bữa cơm tối… Nhắc mãi, dạo mãi cũng chẳng thấy tôi có gì thành ra bà cũng sốt ruột và tỏ ra khó chịu với tôi.

Giữ đúng lời hứa với bố mẹ, 1 năm sau ngày cưới, vợ chồng tôi bắt đầu lên kế hoạch sinh con. Nhưng 1 tháng, 2 tháng… rồi 6 tháng sau, vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì của việc bầu bí. Tôi cảm thấy hụt hẫng nên than thở với chồng thì anh gạt đi, mắng tôi cứ nghĩ quẩn lo quanh và nói sớm muộn gì chúng tôi cũng con bế con bồng như người ta. Thấy chồng vui vẻ chẳng có chút lo lắng gì, tôi cũng yên tâm phần nào. Còn bố mẹ chồng thì đã sốt xình xịch lên. Nói chuyện với chồng tôi, hay là “tịt” rồi, mẹ đã nói mà phải thử trước mà mày không nghe. Chồng tôi gạt hết mọi hoài nghi của mẹ.

Gần 1 năm trôi qua nhưng bụng tôi vẫn phẳng lì. Chính bản thân tôi cũng sốt ruột, tôi đề nghị chồng đi khám. Kết quả anh bình thường, tôi bị viêm buồng trứng gây khó thụ thai, phải điều trị 1 thời gian. Biết được kết quả, mẹ chồng tôi dựng đứng lên chửi và cho rằng thời con gái tôi chơi bời, hư hỏng, phá thai nên giờ mới khó có thai. Vợ chồng tôi thực sự sốc khi mẹ kết luận nhanh hơn cả “khoa học”. Mặc cho vợ chồng tôi đưa y học, khoa học, truyền thông giải thích nhưng vẫn không thay đổi được bà.

Tôi cảm thấy mệt mỏi khi đối diện với mẹ chồng. Bao yêu thương lâu nay của tôi với bà đi đâu mất hết, tôi không thể chịu được kiểu áp đặt của mẹ. Hơn ai hết, bản năng được làm mẹ trong tôi khát khao hơn bất cứ ai. Gia đình thiếu tiếng cười con trẻ, tôi sợ đó sớm muộn cũng sẽ là nguyên nhân làm rạn nứt tình cảm vợ chồng. Tôi phải làm gì để dung hòa mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu này đây. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!

Linh Su

(Theo Congluan)