Thật lạ lùng, vừa bước đến cửa nhà, thấy đèn đã tắt nhưng cửa vẫn mở. Khi tôi đi vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng không thốt lên lời...

Tôi không ngờ sẽ có ngày mình phải viết những dòng tâm sự đắng chát này ra để mong nhận được sự cảm thông, chia sẻ từ người lạ. Đau lắm, hận lắm nhưng chẳng biết phải làm thế nào khi bây giờ, tâm trạng của tôi không ổn một chút nào.

Tôi và chồng tôi quen nhau từ khi còn học đại học. Anh ấy trên tôi 2 khóa, từng để ý đến nhau từ khi còn học cấp 3. Thế nhưng, vì quyết tâm đỗ đại học mà cả tôi và anh ấy đều kìm nén cảm xúc để quyết tâm học hành cho đến khi đạt được.

Ngày anh báo đỗ, tôi vừa mừng vừa buồn vì phải 2 năm nữa mới có cơ hội được đến thành phố xa hoa, để có thể trải nghiệm cuộc sống mới cùng anh.

Xa nhau nhưng khi nào về quê anh cũng đến nhà mang tài liệu cho tôi ôn luyện, động viên tôi cố gắng. Tình cảm nảy nở từ những phút giây trong trắng như vậy.

Nua dem chong quy sup duoi chan lay luc, cau xin tha thu - Anh 1

Thật không ngờ, có ngày tôi lại chứng kiến cảnh chồng mình dẫn gái về nhà ngủ. Ảnh minh họa.

Lên đại học, dù ở gần nhau (cách 5 km) vì tôi và anh học khác trường nhưng cứ cuối tuần anh lại vào ký túc xá thăm tôi. Gặp nhau, hai đứa đèo nhau trên cái xe đạp cọc cạch của tôi đi ngắm phố phường, có lẽ đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong những ngày hai đứa bên nhau.

Ra trường một năm thì chúng tôi làm đám cưới. Khi đó, công việc của anh đã ổn định, tôi còn đang làm nhân viên hợp đồng ở một tạp chí nhỏ. Cuộc sống mới đầu còn nhiều khó khăn nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.

Anh luôn cố gắng làm thêm để kiếm thêm thu nhập. Trong 5 năm đầu, chúng tôi đặt mục tiêu mua được nhà, vậy mà mới 3 năm anh đã có sổ đỏ một mảnh đất ở ngoại thành và chúng tôi xây được một căn nhà cấp 4 để đỡ cảnh ở thuê.

Sau đó, tôi mang bầu sinh con. 2 năm sau thì chúng tôi xây được nhà lầu. Khu vực nhà tôi phát triển sầm uất hơn nên mọi sinh hoạt cũng thuận tiện hơn. Khi cuộc sống dư giả hơn, số ngày anh về ăn cơm chiều tôi nấu ngày càng ít vì anh được thăng chức nên thường xuyên phải đi tiếp khách.

Nhiều lúc buồn lắm nhưng anh bảo, cố gắng để sau này vợ chồng có thể sống thoải mái hơn, con cái cũng sướng hơn nên tôi phải đành lòng cam chịu.

Thế nhưng mọi việc đâu có ngờ. Tôi cứ nghĩ mình cam chịu như thế thì anh sẽ biết quý, biết trân trọng vợ con hơn. Tôi không ngờ có ngày anh lại phản bội mình đau đớn như thế này.

Hai ngày cuối tuần vừa rồi, cơ quan tôi tổ chức đi du lịch. Đi xa nên tôi phải gửi con sang nhà chị gái cho yên tâm vì anh cứ đi làm cả ngày chẳng có thời gian đón và chăm con. Tối hôm Chủ nhật, tôi về sớm hơn dự kiến 1 ngày. Nghĩ anh đang bận đi tiếp khách nên không muốn báo cho chồng.

Khi tôi về đến cổng nhà, thấy cửa không khóa nhưng điện trong nhà lại tắt. Thấy lạ lắm vì bình thường tính chồng tôi rất cẩn thận, đi ngủ bao giờ cũng khóa cửa cẩn thận mới vào nhà.

Khi đi vào phòng ngủ, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng không thốt nên lời. Chồng tôi dám dẫn gái về nhà ngủ khi tôi đi vắng. Cả hai đang nằm ôm lấy nhau không một mảnh vải trên người.

Cô ta thấy tôi cuống cuồng mặc váy chạy đi, còn chồng tôi quỳ xuống, lạy lục van xin tôi tha thứ. Tôi không ngờ, có ngày chồng tôi vì gái mà hạ mình như thế.

Lúc đó, tôi chỉ muốn lao vào cấu xé, chửi bới cho nhẹ lòng nhưng lạ lùng là chân tay tôi không nhúc nhích được. Nỗi đau cứ thế xâm chiếm tâm can. Đến bây giờ, khi 1 ngày đẫ trôi qua, trong tôi lúc nào cũng trần ngập cảm giác căm thù pha lẫn ghê tởm, khinh bỉ con người đó.

Tôi phải làm sao đây? Xin hãy cho tôi vài lời khuyên.

Giấu tên