(Lam me) - Chiều nay, cố gắng lết về được đến nhà, mẹ nằm vật ra giường, mê man. Chắc là bị cảm do dầm mưa tối qua.

“Trời ơi! Sao giờ này mẹ vẫn chưa nấu cơm?”- Tiếng cằn nhằn của con gái khiến mẹ giật mình mở mắt. Con bước đến cạnh giường: “Mẹ sao vậy? Mệt hả? Thôi! Con đi ăn phở vậy!”. Tiếng cửa sập mạnh cùng bước chân nện thình thịch của con xa dần. Mẹ nằm im, nước mắt chợt trào ra…

Gần 40 tuổi, mẹ mới có con nên mẹ cưng con như trứng mỏng. Từ một công chức có năng lực, mẹ trở thành “phần tử chậm tiến” vì luôn vi phạm kỹ luật lao động, thường xuyên đi muộn về sớm, vì phải “tranh thủ” thời gian để lo cho con. Tưởng khi con lớn lên, mẹ sẽ đỡ vất vả. Không hề! Đã vào lớp 1 rồi mà đến bữa ăn, con vẫn chờ mẹ đút. Mỗi khi con vào nhà vệ sinh, mẹ vẫn phải chờ bên cửa để “phục vụ” vì sợ con gái bị trợt té…

Suốt những năm con học phổ thông, mỗi buổi sáng, mẹ có “trách nhiệm” đánh thức con rồi gấp chăn màn, chuẩn bị sẵn quần áo, xếp sách vở vào cặp. Đợi con ăn sáng xong, mẹ dắt xe, đưa con tới trường, đón con khi tan trường, đưa con đi học thêm…Thấy mẹ lúc nào cũng tất bật, nhiều người khuyên mẹ nên để con tự lập: “Nó lớn rồi, chị mua cho nó cái xe đạp để hàng ngày khỏi phải đưa đón!”. Mẹ lắc đầu:“Hổng được đâu! Đường sá xe cộ đông đúc như vầy! Lỡ có bề gì, mình sống sao nổi?”.

Mẹ hiểu rằng mẹ đã quá 'bao cấp', nuông chiều con. (Ảnh minh họa).

Ở nhà, mẹ không bao giờ để con gái động tay vào bất cứ việc gì. Mẹ muốn con tập trung vào chuyện học hành. Hơn thế, mẹ không muốn con gái mẹ thua bạn kém bè nên bất cứ thứ gì con muốn mua, mẹ đều không từ chối, dù đồng lương công chức của mẹ không nhiều.

Rồi con gái mẹ tốt nghiệp đại học, đi làm, có công việc ổn định. Tưởng rằng cuộc sống của mẹ sẽ an nhàn vì có con đỡ đần. Song, mẹ nhận ra, mẹ vẫn luôn tất bật như trước. Buổi sáng, mẹ dậy thật sớm trong khi “công chúa của mẹ ” vẫn còn say giấc. Sau khi quét dọn nhà cửa, tưới cây cảnh, mẹ chạy ra đầu hẻm mua đồ ăn sáng theo “thực đơn” của con. Lại nữa, mẹ phải canh đồng hồ thật sít sao, để khi con ngồi vào bàn, thức ăn còn nóng, bánh mì vẫn dòn rụm. Nếu không, con sẽ vừa ăn vừa cằn nhằn. Có lúc con nhìn qua rồi bỏ đi, không thèm động vô một muỗng. Không ít lần, con chê mặn chê lạt, không vừa miệng, không ăn. Tiếc của, bỏ đi thì uổng nên mẹ đành ăn.

Buổi tối, con gái mẹ về nhà rất trễ, khi mâm cơm đã dọn sẵn trên bàn. Mẹ biết là tan sở, khi thì con đi cà phê cà pháo với bạn, lúc lại dạo phố hay shopping… Bữa nào về sớm hơn chút xíu cũng chẳng hơn gì. Trong khi mẹ lu bu bên bếp chuẩn bị bữa tối thì con gái nghe nhạc, coi tivi, đọc tạp chí … Nếu không, con cũng “nấu cháo điện thoại”. Ăn xong, nếu con không về phòng riêng thì cũng “bái bai” mẹ, đi chơi với bạn… Một mình mẹ tất bật thu dọn chén bát, mâm đũa. Chưa hết, quần áo con thay ra, kể cả đồ lót, con quẳng cho mẹ : “Giặt dùm con nghen!”. Giặt xong, cũng mẹ phơi khô, xếp vào tủ. Thế nhưng, đôi khi, tìm thứ này thứ kia không có, con trách mẹ không cẩn thận, để con phải tìm mất công...

Vậy mà giờ đây, con bỏ đi khi mẹ bệnh, nằm bẹp một chỗ. Chẳng những không có một viên thuốc, một ly nước mà ngay cả một lời hỏi thăm cũng không! Vì sao con gái mẹ lại ích kỷ như vậy?. Mẹ hiểu rồi ! Đó là vì mẹ đã “bao cấp” con từ khi sinh …

Mời các bạn cùng chia sẻ kinh nghiệm, cảm xúc làm mẹ và những câu chuyện hài hước, ngộ nghĩnh của bé tại địa chỉ: lamme.eva@24h.com.vn