(Toquoc)-Thị trường vàng trong nước tuần qua chứng kiến sự vênh giá giữa các thương hiệu lớn. Doanh nghiệp “hạ giá”, dừng thu mua thương hiệu bên ngoài. Người dân thay vì mua vào thì lại bán tháo phòng bất trắc. Chuyên gia kinh tế cho rằng việc quản lý vàng vẫn chưa hết điều đáng bàn.

Hiện, trong 8 thương hiệu vàng miếng đang lưu thông trên thị trường thì có tới 7 thương hiệu đã “hạ giá” để bán rẻ hơn so với vàng miếng của công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) tới mức vài trăm nghìn đông như: vàng Rồng Thăng Long của Bảo Tín Minh Châu, PNJ của Công ty vàng bạc đá quý Phú Nhuận, SBJ của Sacombank…

Cụ thể, cuối ngày 15/11, vàng Rồng Thăng Long của Bảo Tín Minh Châu được niêm yết thấp hơn khoảng gần 700.000 đồng/lượng so với vàng miếng SJC, giao dịch ở mức 45,4 - 45,62 triệu đồng/lượng (mua vào - bán ra). Trong khi đó, vàng SJC được các doanh nghiệp niêm yết quanh mức 46,1 - 46,3 triệu đồng/lượng. Giá của các thương hiệu vàngkhác so với SJC tuy có chênh lệch nhưng không đáng kể.

Hầu hết các doanh nghiệp này đều thừa nhận việc lực mua của người dân lúc này đang rất thấp, có ngày giao dịch tại SBJ không đến 1.000 lượng.

Theo đại diện của Bảo Tín Minh Châu, thay vì ồ ạt mua vàng miếng như thời gian trước, nay người dân qua sang mua vàng nữ trang.

“Bởi tâm lý lo ngại nếu nghị định quản lý vàng được thông qua, họ sẽ khó bán những thương hiệu vàng của các doanh nghiệp không được phép kinh doanh”, vị đại diện này nói.

Lượng hàng đang rất dồi dào, kích cầu mua vào và hạn chế người dân bán ra được xem là “chiêu” kinh doanh ngắn hạn hiệu quả mà các doanh nghiệp đang hướng tới.

Mục tiêu bình ổn thị trường vàng trong nước chưa thể đạt được, việc quản lý vàng vẫn còn nhiều điều đáng bàn (Ảnh: T.Tâm)

Chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long cho rằng đây là việc làm hiển nhiên, bởi một phần nhằm để giữ thương hiệu mặt khác doanh nghiệp cũng phải tính đến thanh khoản cho mình.

“Giống như việc người ta lo sợ khi có nhu cầu cần phải bán gấp mà không có khả năng bán sẽ khiến thanh khoản gặp khó”, ông Long nói.

Cũng theo ông Long, lâu nay nhiều người hay nhầm lẫn giữa độc quyền thương hiệu và độc quyền kinh doanh. Tinh thần của Nghị định quản lý vàng chính là độc quyền cho một thương hiệu vàng, từ đây mới dẫn đến việc độc quyền kinh doanh. Nếu nghị định quản lý vàng được thông qua thì số ít doanh nghiệp vốn đã có lợi thế càng thêm lợi thế.

Như vậy, thì mục tiêu bình ổn thị trường vàng trong nước chưa thể đạt được, việc quản lý vàng vẫn còn nhiều điều đáng bàn. Ngay việc chỉ định một vài ngân hàng được phép bán vàng cũng chưa thực sự minh bạch.

“Trong khi nhiều ngân hàng khác có đầy đủ điều kiện thậm chí hơn tại sao không để họ được tham gia thị trường?”, ông Long bày tỏ./.

Vừa qua, Hiệp hội Kinh doanh vàng cũng đã gửi một số kiến nghị tới Ngân hàng Nhà nước về một số điều chưa khả thi trong Dự thảo nghị định quản lý hoạt động kinh doanh vàng.

Theo đó, cơ quan này kiến nghị Ngân hàng nhà nước nên linh hoạt hơn đối với quy định về mạng lưới kinh doanh vàng miếng. Bên cạnh đó, với điều kiện có vốn vốn điều lệ trên 100 tỉ đồng, doanh thu 2 năm liên tiếp mỗi năm trên 500 triệu đồng, và phải có chi nhánh tại 3 tỉnh thành khác nhau đang khiến cho số lượng cửa hàng bán vàng bị thu hẹp, gây khó cho người dân khi có nhu cầu mua, bán vàng.

Hiệp hội kinh doanh vàng cũng khẳng định: Khi khi thay đổi chính sách sản xuất và lưu thông vàng miếng nếu không phù hợp sẽ ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống người dân có nhu cầu về vàng.

Hà Vĩnh