(giao duc) - Những người đi chăm con chữa bệnh cũng cảm thấy ấm lòng hơn vì họ không đơn độc trước những cơn sóng gió của cuộc đời.

Nhìn những đứa trẻ hồn nhiên đang tiều tụy từng ngày bởi cơn đau bệnh tật hành hạ, chẳng có ông bố, bà mẹ nào không khỏi xót xa. Mong con mình mau lành bệnh để trở về sum họp là nỗi khát khao cháy bỏng của những phụ huynh khi đưa con đến điều trị ở BV Nhi TW.

Thấu hiểu điều đó, lớp học đặc biệt mang tên “Hy vọng” hình thành trong khuôn viên Bệnh viện Nhi TW như một sự tiếp sức cho các em trên con đường “diệt” bệnh để về nhà. Những buổi học tại lớp Hy vọng, các em sẽ được học toán, tiếng Việt, tiếng Anh và những trò chơi tập thể. Có thể nói, tự thân lớp học đã mang đầy đủ ý nghĩa nhân văn cao cả và như một liều thuốc tinh thần giúp các em tự tin chữa bệnh.

Anh Trần Quốc Huy (Lục Ngạn, Bắc Giang) đưa con là Trần Ninh Chi xuống Hà Nội chữa bệnh được một thời gian khá dài. Những ngày chăm con tại BV, chân tay anh bứt rứt, rất mệt mỏi, nhiều lúc ngồi thở dài chán nản. Nhưng từ khi biết tin có lớp học đặc biệt dành cho các em nhỏ đang chữa bệnh ở đây, anh Huy rất vui mừng, “đưa cháu đến lớp học mà lòng tôi cũng nhẹ nhàng hơn, nhìn các cháu cười đùa với các bạn, tôi cảm thấy bớt tủi thân vì được sự quan tâm của xã hội”.

Anh Huy cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn khi thấy con gái Ninh Chi vui đùa cùng các bạn đồng cảnh ngộ.

Là gia đình thuần nông nên vợ chồng anh Huy cũng rất vất vả, kinh tế eo hẹp. Những ngày nông nhàn, 2 vợ chồng lại làm đủ nghề từ xe ôm, buôn đồng nát cho tới phụ hồ… cốt để kiếm tiền chữa bệnh cho con.

Anh Huy xúc động: “Từ hôm biết có lớp học Hy vọng, cháu nó nhảy chân sáo, bảo tôi gọi điện về khoe mẹ, khoe dì được đi học. Cháu còn nói với tôi, “Các bạn sẽ không thể tưởng tượng được con lại được đi học, mà lớp học lại trong bệnh viện nữa chứ", tôi thấy cái lớp học này tốt quá chú à”.

Nhận thấy được ý nghĩa thiết thực mà lớp học Hy vọng mang lại, nhiều em nhỏ vô cùng háo hức khi nằng nặc bắt bố, mẹ dẫn tới lớp khi vừa tiêm thuốc xong. Hiểu được nỗi nhớ trường lớp, thầy cô, bạn bè, các bậc phụ huynh đã dìu con mình đến lớp học này để con tìm lại cảm giác đến trường. Những người đi chăm con chữa bệnh cũng cảm thấy ấm lòng hơn vì họ không đơn độc trước những cơn sóng gió của cuộc đời.

Một tình nguyện viên của lớp học đeo khăn quàng cho em bé.

Chị Nguyễn Thị Thủy ở huyện Thanh Chương, Nghệ An đưa con gái Hoàng Thị Xuân ra điều trị bệnh thận. Năm nay, chị Thủy 40 tuổi, có lẽ nỗi khó khăn trong cuộc mưu sinh đã in vẻ khắc khổ lên dáng người tiều tụy và đôi mắt buồn. Chỉ nặng 37 kg nhưng chị là người đồng hành cùng với bé Xuân ra Hà Nội chữa bệnh suốt 2 năm qua. Cứ mỗi tháng 1 lần đưa con ra chữa bệnh, chị lo toan mọi thứ từ thuốc men tới ăn uống. Nếu cứ như thế này, chị có thể sẽ bị suy nhược cơ thể, ảnh hưởng tới sức khỏe.

Đứng ở ngoài nhìn vào lớp học, chị rớm nước mắt hạnh phúc khi nhìn con gái mình được trò chuyện với các bạn đồng cảnh ngộ. Nói về ý nghĩa của lớp Hy vọng, chị Thủy bày tỏ lòng cảm ơn: Lớp học rất có ý nghĩa, giúp các cháu thoải mái tinh thần vì các cháu hàng ngày phải điều trị, không có thời gian được vui chơi cùng bạn bè. Lớp học cũng là nơi để bố mẹ các cháu thêm phấn chấn khi đến Bệnh viện Nhi.

Còn rất nhiều những mảnh đời éo le trong Bệnh viện Nhi TW, giữa dòng đời hối hả, chúng ta vẫn nhận ra rằng ở đâu đó quanh ta vẫn có những nơi để hy vọng và nâng đỡ tinh thần luôn lạc quan, yêu đời.