PN - Yêu nhau, rồi nằng nặc cưới cho bằng được, là lẽ thường tình của mọi lứa đôi. Lúc ấy, họ nghĩ rằng, từ đây họ sẽ dính nhau như sam, chồng đâu vợ đó. Họ hồi hộp và nôn nóng; hào hứng và hạnh phúc đếm từng ngày, từng giờ, từng phút giây chờ đợi đến lúc trăng mật. Bởi sau phút giây ấy, họ sẽ hoàn toàn thuộc về nhau, chia ngọt sẻ bùi từng khoảng khắc. Thử hỏi cuộc đời còn gì tươi đẹp hơn?

Thế nhưng, với người đàn ông, đã bước vào hôn nhân tức là mọi việc đã kết thúc. Từ lúc này, ngày này cô ấy “ván đã đóng thuyền”, “chim đã vào lồng”. Đố ai có thể léng phéng, tơ tình? Vậy là không còn gì phải lo ngại nữa! Chả bõ cho những ngày còn tán tỉnh, còn đeo đuổi phải vận dụng mọi suy tính, mọi khả năng tài chính để chinh phục giai nhân. Đến khi “chiếm” được “báu vật”, họ nghĩ, mình đã hoàn thành một nhiệm vụ cực kỳ vẻ vang, cực kỳ oanh liệt.

Trong khi đó, với người phụ nữ, hôn nhân chỉ mới là bước đầu, mới là dòng chữ đầu tiên trên trang giấy còn trắng tinh khôi. Do đó, tự bản thân họ đã ý thức về sự nỗ lực để có thể chu toàn trách nhiệm làm vợ, làm mẹ.

Tuy nhiên, do hai suy nghĩ trái chiều nhau nên chuyện “đồng sàng dị mộng” xảy ra cũng là điều dễ hiểu.

Anh bạn tôi là một trong những trường hợp khá phổ biến. Sau khi có con, anh cảm thấy mình đã xứng đáng trở thành trụ cột gia đình. Mọi chi tiêu trong nhà, một tay anh cáng đáng. Từ mua sắm mọi vật dụng đến tiền điện, nước, sữa, gas… anh đều thanh toán đầy đủ. Vậy là mỗi chiều, sau một ngày làm việc mệt mỏi, anh tự cho mình cái quyền bù khú, lai rai “chén tạc chén thù” với bạn bè. Sống trong cảnh ngộ này, người vợ nào cũng đâm ra thất vọng và tự hỏi: “Tại sao chồng mình lại thay đổi... quá hớp đến thế?”.

Trước đó, người đàn ông đã hứa hẹn những gì? Này nhé, em ơi em à, em là số một, em là “năm bờ oanh”, hễ lúc nào em cần là anh có mặt ngay. Ấy vậy mà, có lúc cô vợ ốm, nửa khuya nôn ọe, muốn uống một ly sữa hoặc ly trà gừng thì sao? Người chồng sẽ nhiệt tình thực hiện ngay? Đúng vậy, hoặc có thể không như vậy, nhưng rồi không quên thòng thêm một câu… kể công: “May mà có anh ở nhà em nhỉ?”.

Vâng, may lắm chứ. Lúc cô vợ thấy chuyển dạ, bằng linh tính cô thừa biết phải đến bệnh viện phụ sản gấp. Réo điện thoại gọi chồng, nhưng anh ta còn mải mê với trăm công ngàn việc quan trọng hơn, quan trọng đến độ lúc anh đến được bệnh viện thì đã thấy đứa nhóc đỏ hỏn nằm bên cạnh vợ. Trong những trường hợp éo le này, nhiều người vợ phải thốt lên lời ai oán như trong tuồng Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài: “Số tôi sao bạc phước thế này hở giời!”.

Khổ nỗi, ông giời không nghe, mà ông chồng cũng không nghe nốt.

Người phụ nữ quan niệm về hạnh phúc đơn giản hơn đàn ông nhiều lắm. Người đàn ông, ngoài chuyện vợ con, còn phải lo sự nghiệp, lo thăng tiến ngoài xã hội, do đó, họ lao theo công việc nhằm khẳng định mình. Chuyện này không có gì sai, nhưng sao không nghĩ rằng, vẫn có thể đem lại hạnh phúc cho vợ nếu biết sắp xếp thời gian. Chẳng cần gì nhiều, hạnh phúc của người phụ nữ chỉ là muốn chồng hiện diện bên mình, chứ không phải là khối tài sản kè kè bên cạnh.

Cô em gái tôi dù mới lấy chồng nhưng nét xuân sắc đã “xuống cấp” lắm rồi. Đơn giản, chú em rể là thầu xây dựng, quanh năm đi theo các công trình, vài ba tháng mới về nhà là chuyện thường tình. Những cuộc hẹn hò cà phê, xem phim, nghe nhạc của thuở “Em tan trường về/ Mưa bay mờ mờ/ Anh trao vội vàng /Chùm hoa mới nở” đã trở thành quá khứ xa vời vợi…

Vậy thì, hỡi các đấng mày râu, xin hãy luôn nhớ rằng: Bên cạnh mình còn có một người nữa. Người đó chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ mong mỗi ngày mình dành thời gian cho họ nhiều thêm một chút mà thôi. Và, những lúc họ cần, mình phải có mặt kịp thời.

Chuyện hôn nhân là ăn đời ở kiếp, nhưng đôi khi chỉ cần chút quan tâm ấy đã là sự gắn kết bền vững hơn mọi thứ khác nhiều lắm.

LÊ MINH QUỐC

Người phụ nữ quan niệm về hạnh phúc đơn giản hơn đàn ông nhiều lắm. Chẳng cần gì nhiều, hạnh phúc của người phụ nữ chỉ là muốn chồng hiện diện bên mình, chứ không phải là khối tài sản kè kè bên cạnh.