Ca sĩ Siu Black luôn là người đàn bà cuốn hút nhờ sự duyên dáng và giọng cười sảng khoái của mình. Chị hồn nhiên tâm sự về việc mình đi xe máy, ở nhà trả góp.

Thà mập mà khỏe mạnh
- Cách đây hai năm chị từng chia sẻ về tình yêu, một thời gian sau thì được biết cuộc tình đó cũng kết thúc. Có vẻ hạnh phúc với chị khó tìm quá?
Tôi hạnh phúc đấy chứ, lúc nào cũng vui vẻ, cười đùa, bày trò trêu chọc mọi người. Mỗi người sẽ tìm thấy hạnh phúc riêng của mình. Cái thời tôi mong chờ tình yêu qua rồi, công việc bộn bề làm tôi không còn lo nghĩ vu vơ. Tôi có một gia đình và các con rất yêu thương mình.
- Chia tay vì chị là một phụ nữ quá mê công việc chăng?
Cũng có thể! Yêu một người mà suốt ngày đi xa hoài, chỉ nhắn tin và điện thoại thì chán kinh lắm. Khi thấy mình không thể mang lại hạnh phúc cho người ta, tôi chủ động dừng lại. Ban đầu người ta không đồng ý, nhưng rồi tôi cũng thuyết phục được. Tôi không buồn rầu gì nhiều vì cả hai chia tay rất nhẹ nhàng, êm thấm. Đến giờ chúng tôi vẫn là bạn bè của nhau.
- Mọi người vẫn nói Siu Black tuy không đẹp nhưng có duyên và được nhiều người thích. Chẳng lẽ không có người đàn ông nào theo đuổi chị? Chị có nghĩ những người thích mình là do họ ngưỡng mộ chứ không phải yêu?
Khán giả, bạn bè… thích tôi vì tính vui vẻ, sự mộc mạc, nhưng yêu lại là chuyện khác. Tôi không đẹp nhưng được nhiều người quý vì có sự quyến rũ riêng. Tôi không màu mè, cầu kỳ, có sao sống vậy. Ở đời nhiều thứ được tô vẽ sơn phết quá, người ta lại thích những gì “lạ lạ, xù xì” như tôi đấy! Nhiều người đến với tôi và nói họ bị “hớp hồn” bởi một Siu Black rất máu lửa, gần gũi, hát và diễn hết mình trên sân khấu. Bởi vậy nên tôi đâu dám yêu! (cười).
- Sao chị không chịu trau chuốt hình ảnh của mình một chút. Giảm cân chẳng hạn?
Tôi là tuýp phụ nữ không biết điệu đà. Cân nặng của tôi cũng ổn định, xê xích 1 kg đã là cả vấn đề với tôi rồi. Nhiều khi tôi nghĩ, hay là mình ăn ít lại, ngủ ít một tí vì mập quá rồi, cuối cùng vẫn không làm được. Mỗi lần về nhà, tôi thèm được ngủ một giấc sâu, như thế tôi mới minh mẫn làm tốt công việc. Thôi, thà vậy mà khỏe, chứ ốm mà yếu thì cũng chẳng ham.
- Có người nói chị bây giờ chỉ yêu nữ giới thôi, vì quá chán đàn ông rồi. Chị cũng nhiều lần ôm hôn các đồng nghiệp, đàn em phái nữ...
Nhiều người cũng nghi ngờ điều này, nhưng nói thật, tôi vẫn mê đàn ông! (cười lớn). Tôi hay giỡn thì ai cũng biết rồi. Hôm họp báo ra mắt album của Phương Thanh, hai chị em tôi hôn nhau tỉnh queo. Nếu mê gái thật, tôi không làm thế đâu. Vì mình chẳng có gì nên mới can đảm thể hiện điều đó một cách thoải mái trước công chúng.

Cuộc sống đầy ấp tiếng cười
- Chia tay chồng, sống một mình chị có thấy buồn?
Không, tôi rất vui. Ngày ngày làm những công việc mình yêu thích, tối đi hát hoặc về chăm sóc quán cà phê. Tôi còn các con, những người bạn như Phương Thanh, có nhiều khán giả yêu mến mình, có gì mà phải buồn phiền? Vả lại, tôi chẳng còn chút tình cảm nào với chồng cũ nữa, nên không có kiểu hồi tưởng về quá khứ để đau khổ, dằn vặt. Bạn thấy đó, cuộc sống của tôi luôn đầy ắp tiếng cười.
- Người ta thường bảo, người hay cười nhiều bao nhiêu, đêm về một mình thường hay trăn trở, cô đơn bấy nhiêu. Chị thấy sao?
Cũng có lúc như thế. Hết một ngày làm việc, về nhà một mình đôi khi tự nhiên thấy buồn gì đâu! Được cái tôi không bao giờ để cái gì chi phối mình quá lâu. Tôi nghe nhạc Mỹ, xem phim và hát. Khi đó bao nhiêu nỗi buồn tan biến cả. Tôi thích ở một mình, những lúc như vậy tôi suy nghĩ được nhiều thứ hơn. Tính tôi khi buồn thì phải nghe nhạc thật buồn, đẩy nỗi buồn đi đến tận cùng.
- Cuộc đời chị trải qua nhiều khó khăn, sóng gió. Từ việc cha mẹ mất đi , đến chia tay chồng, rồi con trai bị thương… Bản thân chị nhìn nhận cuộc sống bây giờ như thế nào?
Lúc con trai bị thương, tôi như thiêu như đốt chẳng thể làm gì được hết, nhưng rồi mọi chuyện cũng ổn. Tôi vẫn rất yêu cuộc sống và quý trọng từng khoảnh khắc trôi qua trong cuộc đời mình. Tôi nghĩ trời cứ cho bao nhiêu cứ sống bấy nhiêu, đua chen quá lúc chết cũng chẳng mang theo được gì!
- Từ năm 2009, chị mới quyết định sống ở Sài Gòn, còn trước kia cứ đi đi về về giữa Sài Gòn và Kon Tum. Hai năm qua chị thấy thế nào?
Tôi yêu mảnh đất của mình ở Kon Tum lắm, hồi trước mỗi lần có show là bay từ Kon Tum xuống hát rồi lại về. Chắc cộng tiền vé máy bay lại đủ mua một căn nhà luôn quá (cười). Năm 2009 tôi mở quán cà phê nên dời xuống Sài Gòn sống, nhà ở Kon Tum tôi để cho người thân của mình trông coi. Ở Sài Gòn tôi gặp bạn bè của mình nhiều và dễ dàng hơn.

- Học viện Âm nhạc Siu Black của chị hoạt động thế nào?
Tôi vẫn đang đào tạo một số học viên, các em rất ham học hỏi. Hiện giờ có hai giọng hát có năng lực và có thể tiến xa, nhưng tôi cứ để thời gian trả lời. Tôi cũng đặt vấn đề đường hướng phát triển của những học viên đã ra trường, nhưng không đủ khả năng đầu tư hết cho họ vì chi phí quá lớn. Tôi chỉ có thể hỗ trợ về mặt kỹ thuật. Một số bạn giờ đi hát ở phòng trà để bước đầu làm quen với môi trường showbiz. Như thế cũng tốt, dần dần họ sẽ tự nhận ra mình nên đáp lại những gì để tồn tại.
- Nhà trả góp, đi diễn bằng xe máy, taxi… trong khi các đồng nghiệp khác đều nhà cửa đề huề, xe hơi hoành tráng, chị có thấy chạnh lòng vì dù gì chị cũng đi hát đã lâu, cũng nổi tiếng?
Tôi không có thói quen phải nhìn người khác rồi so sánh mình phải có được cái này cái kia. Muốn có nhiều tiền phải siêng năng chạy show, không thì phải có chồng giàu. Tôi thì không có. Từ tay trắng mà tôi có được thế này là may mắn rồi. Nhà trả góp từ từ rồi sẽ thành của mình, bây giờ không có xe thì sau này sẽ có (cười).
- Vậy sao nhiều ca sĩ trẻ bây giờ mua xe Audi, Mercedes tiền tỷ đễ lắm, và họ nói rằng đó là từ tiền đi hát?
Những người như Phương Thanh, Lam Trường… đều tự mua bằng tiền đi hát nhưng thời gian đầu cũng vất vả gian truân lắm. Tôi hát bao nhiêu năm rồi nên biết mức thu nhập của một ca sĩ như thế nào, để dễ dàng mua nhà mua xe trong hai ba năm thì hơi khó. Tôi làm ra bao nhiêu tiền đều đổ vào quán cà phê, mà quán thì làm ăn không tốt lắm nên tôi phải bù lỗ bằng tiền đi hát. Chắc trong số ca sĩ ngôi sao thì tôi là người nghèo nhất quá! (cười lớn)
Thời tụi tôi ai cũng phải tự lực cánh sinh, công nghệ lăng xê cũng chẳng được như bây giờ. Các ca sĩ trẻ hiện nay, từ việc ra album đến phương tiện đi lại, trang phục đều có người hậu thuẫn ít nhiều. Như thế tốt chứ! Nhưng nhiều em có điều kiện mà tài năng chỉ có giới hạn.
Vui thì cười, sao lại nói giả tạo?
- Làm giám khảo Cặp đôi hoàn hảo lần này, thí sinh toàn là đồng nghiệp. Có phải vì thế mà chị không “mạnh miệng” nhận xét như hồi chấm Vietnam idol?
Có nhiều người cũng lạ, khi tôi nhận xét thẳng thắn quá thì lại giận. Tối về họ nhắn tin cho tôi nói là bị mất tinh thần, buồn chán không còn muốn làm gì nữa. Nhiều người chỉ trích Lê Hoàng, nhưng tôi lại rất thích cách nhận xét của anh ấy. Với góc nhìn của đạo diễn, anh thấy nhiều điều sâu sắc mà người khác không thấy được. Điều quan trọng là thì sinh nên chịu khó lắng nghe ý kiến của ban giám khảo. Tôi không chiều lòng, vuốt đuôi khen ngợi ai cả, thấy sao nói vậy thôi.
- Còn tiếng cười của chị, nhiều người cho rằng chị đang cố cười. Tiếng cười ấy giờ đây cũ và nhạt rồi?
Trước giờ ai từng trò chuyện, tiếp xúc đều biết tôi là người thế nào. Giả tạo không phải là bản tính của Siu. Tôi là người sống rất tự nhiên và đó mới là tôi. Nghĩ cũng lạ, khi vui thì tôi cười, sao lại có chuyện cũ mới hay nhạt nhẽo ở đây nhỉ?
- Trong cuộc thi "Bước nhảy hoàn vũ", chị vào đến top 3. Ở "Cặp đôi hoàn hảo", nhìn thấy bạn bè mình thi, chị có nôn nao nghĩ giá mà mình ở vị trí đó?
Thật ra ban đầu, tôi nhận được lời mời làm thí sinh đấy chứ. Tôi rất mê làm thí sinh vì thi cử làm kích thích khả năng sáng tạo của mình rất nhiều. Tôi từng song ca với rất nhiều ca sĩ chuyên và không chuyên, cũng từng làm ban giám khảo của nhiều cuộc thi nên biết rất rõ mình phải làm gì để thu hút và tỏa sáng. Tiếc là sau đó ban tổ chức đổi ý, muốn tôi làm giám khảo. Tôi cũng đồng ý. Tôi nghĩ vai trò gì cũng được, đã nhận thì mình phải cố gắng làm thật tốt. Mỗi cuộc thi sẽ có tính chất, tiêu chí khác nhau nên cũng không nên đem cách nhận xét của cuộc thi này áp đặt vào cuộc thi kia.

Theo TGVH