Hai vợ chồng nhà kia, bằng tuổi nhau và thuở sinh viên cùng được đi du học tại một trường đại học nước ngoài. Khi đó cuộc sống thật vô vàn khó khăn. Đến khi tốt nghiệp về nước họ chung nhau mua được căn hộ hai phòng, một bếp, mỗi người có một chiếc xe để đi làm, ngoài ra lại còn để dành được ba chỉ vàng.

Ngày ấy được thế là niềm mơ ước của bao nhiêu người. Ba chỉ vàng ấy họ để trong chiếc lọ thủy tinh nhỏ, cất giấu bằng cách dìm vào bể nước xây trong nhà. Một lần nọ họ cãi nhau rất to, đến mức hai vợ chồng li thân, nằm ngủ riêng. Chị vợ thao thức: Lần này có lẽ đến mức bỏ nhau mất, nên chị nghĩ cần thủ thế phòng thân. Sáng hôm sau dậy nấu cơm sớm hơn thường lệ, việc đầu tiên là chị vục mặt vào bể nước tìm cái lọ cất ba chỉ vàng, nhưng không thấy. Thấy kỳ lạ và hơi lo, nhưng cũng không thể hỏi ngay chồng. Một tuần sau họ đã hòa thuận trở lại. Đêm nằm bên nhau chị vợ hỏi chồng: - Anh à, cái lọ thủy tinh nhà mình cất ba chỉ vàng ở đâu nhỉ, sao em tìm không thấy?. Anh chồng cười khì khì đắc thắng: - Này, đằng ấy cứ tưởng mình khôn, nhưng anh còn không hơn mình nhé. Đằng ấy dậy năm giờ sáng để lấy, nhưng anh đây dậy từ hai giờ sáng lấy nó trước rồi nghe chưa?. Chị vợ bỗng nhiên cảm thấy hụt hẫng, sụp đổ tất cả tình cảm với chồng, lúc ấy cụ thể là gì, ra sao chị không thể tự giải thích được rõ ràng. Sáng hôm sau dậy sớm, chị viết sẵn một đơn ly dị chồng, không một lời giải thích, không một lời yêu cầu, chị ra đi. Bây giờ kể ra chị cũng là người giàu có, thành đạt nhưng vẫn ở một mình, không ai có cách gì khiến chị muốn lấy chồng nữa.