"Đêm đầu của tôi tại bệnh viện lạnh lẽo và xám xịt. Tôi nhớ rằng mình đã nhìn ra ngoài cửa sổ, trong căn phòng bệnh tôi nằm chung với một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Tuyết phủ đầy mặt đất dưới cái sân bị rào kín...", tâm sự của một người từng tham gia phương pháp "chữa đồng tính".

Hậu quả của “cựu đồng tính”

Tôi có cơ hội được biết một số khách hàng cũ của Nicolosi và những người tham gia trị liệu cùng với các thành viên NARTH. Như một phần của mạng lưới những ex-gay từ bỏ trị liệu, chúng tôi thường gặp nhau tại các buổi hội thảo và tương tác với nhau qua các blog. Có lẽ người nổi tiếng nhất trong số đó là Daniel Gonzales, người tham gia viết bài cho web Box Turtle Bulletin.

Nicolosi đã từng yêu cầu Daniel tham gia vào nghiên cứu của Spitzer. Khi Daniel ngừng trị liệu, anh nghĩ rằng anh đã tìm được sự thấu hiểu đáng giá về tình trạng của mình nhưng cuối cùng đã ngừng đấu tranh phản kháng lại sự hấp dẫn từ những người cùng giới. “Tôi đã lãng phí 1 năm rưỡi đời mình vào liệu pháp này,” anh nói. “Trong một thời gian dài, những điều Nicolosi nói về các mối quan hệ đồng tính tiếp tục ám ảnh tôi.” Những mối quan hệ với nam giới của anh liên tục thất bại vì anh ấy bị thuyết phục rằng, như Nicolosi nói, các mối quan hệ đó sẽ sớm tan vỡ ngay khi anh cảm thấy thoải với chúng và thoải mái trong bản chất nam tính của mình.

Những ý tưởng của Nicolosi không chỉ ám ảnh tôi. 2 năm đầu của đại học, chúng là cơ sở của cách tôi nhìn về bản thân mình: một kẻ phong cùi không còn hy vọng được cứu chữa. Tôi không lộ diện là gay những vẫn có những mối quan hệ tình dục chớp nhoáng với bạn học. Tôi bị trầm cảm ngày càng nghiêm trọng nhưng không dám đi tư vấn sức khỏe tâm thần vì sợ những nhà trị liệu sẽ thông báo với cha mẹ tôi rằng tôi đang trở lại “đời sống đồng tính”.

Tôi lên kế hoạch cho bản thân phòng trường hợp cha mẹ tôi quyết định không trợ cấp cho tôi nữa. Tôi sẽ ở lại New Haven và kiếm việc. Tôi sẽ nộp đơn xin học bổng từ Quỹ Point, quỹ trợ cấp tài chính cho thiếu niên đồng tính bị cha mẹ từ bỏ. Tôi sẽ không trở về Arizona. Tôi sẽ không đi gặp các nhà trị liệu ex-gay.

Tôi dành hàng giờ đứng trước cửa sổ của căn phòng mình ở tầng 3, tự hỏi rằng nhảy xuống liệu tôi có chết không hay chỉ bị liệt thôi. Tôi được kê toa dùng Ambien và đã nghĩ đến việc uống hết cả lọ thuốc và ngồi chờ ở rìa cửa sổ cho đến khi thuốc có tác dụng – như một cách bảo đảm.

Tôi không biết chắc vì sao những ý nghĩ kia lại xuất hiện trong đầu mình. Có lẽ là vì áp lực học tập kết hợp với mâu thuẫn ngày càng tăng giữa lý tưởng và hành vi của tôi. Nhưng vào mùa xuân của năm thứ 2 đại học, những phần khác nhau của con người tôi đã tìm cách kết hợp lại với nhau – một phần của tôi cho rằng việc đồng tính là sai trái, một phần vẫn quan hệ với nam bất kể thế nào, một phần tôi để thế giới thấy, và phần khác chịu đựng trong âm thầm – tất cả đều được tháo gỡ. Tôi ngủ từng giấc 20 phút trong vòng 2 đêm, kiệt sức bởi nỗi tuyệt vọng. Tôi nhìn vào lọ thuốc được kê toa nằm trên tủ quần áo với một sự lo lắng kích động. Tôi đã đạt đến điểm mà tại đó tôi cảm thấy sợ bản thân mình hơn là những việc sẽ xảy ra nếu tôi đồng tính.

Đối diện với bản thân

Nhận thấy bản thân mình đã đến gần quyết định tự tử như thế nào, tôi đi đến văn phòng trưởng khoa và nói rằng mình muốn tự tử. Ông đưa tôi đến Khoa sức khỏe sinh viên, và tôi được nhận vào Bệnh viện Tâm thần Yale. Trong lúc phỏng vấn nhập viện, tôi đã trở nên hoảng loạn và đưa cho người cố vấn một mảnh giấy viết tay rằng, “Dù có chuyện gì xảy ra, xin đừng đưa tôi ra khỏi đây.” Tôi ghi rõ ngày tháng và ký đầy đủ họ tên của mình trên đó. Hơn tất cả mọi điều, tôi sợ phải về nhà.

Đêm đầu của tôi tại bệnh viện lạnh lẽo và xám xịt. Tôi nhớ rằng mình đã nhìn ra ngoài cửa sổ, trong căn phòng bệnh tôi nằm chung với một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Tuyết phủ đầy mặt đất dưới cái sân bị rào kín. Không ngủ được, tôi gom một chồng tạp chí từ khu vực chung và xem qua các trang, ngắm những người đàn ông trong các quảng cáo thời trang. Tôi xé những tờ quảng cáo và bỏ chúng vào một túi hồ sơ nhựa. Tôi nằm trên giường và ôm túi hồ sơ ấy vào ngực. “Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi,” tôi tự nhủ thầm.

Tôi vẫn phải về nhà trong vòng 1 năm trước khi quay lại trường. Đến lúc đó, cha tôi đã bay đến New Haven vào ngày tôi tự nhập viện, nhận ra rằng liệu pháp đó – và áp lực ông và mẹ tôi đã đặt lên tôi – gây hại hơn là giúp ích cho tôi. “Cha thà có một đứa con đồng tính còn hơn là mất con,” ông nói.

Lần thử thách này là một bước ngoặt. Dù phải mất nhiều năm tư vấn để thức tỉnh tôi khỏi những ý tưởng tôi học được khi tham gia trị liệu với Nicolosi, đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với những nhà tư vấn chuyên nghiệp khẳng định khuynh hướng tính dục của tôi, và lần đầu tiên tôi cho phép mình nghĩ rằng là người đồng tính là chuyện bình thường.

Cuộc tư vấn cuối cùng

“Tôi sẽ hỏi vì sao ông ấy không dừng nó lại.”

Tôi rất hồi hộp về việc nói chuyện lại với Nicolosi, lo sợ về những thứ mà cuộc đối thoại này có thể gợi lại. Ông ấy hiểu rõ con người niên thiếu của tôi hơn cả cha mẹ mẹ hay bạn bè tôi.

Khi tôi nói chuyện với Nicolosi qua điện thoại lần đầu, ông nói ông nhớ tôi rất rõ và ông rất ngạc nhiên rằng tôi “đi vào con đường đồng tính. Cậu có vẻ thật sự hiểu được điều đó.” Cuộc trò chuyện rất ngắn. Ông ấy đang làm việc với bệnh nhân nên chúng tôi hẹn gặp vào ngày khác.

Tôi gọi và nói với ông rằng tôi sẽ ghi âm cuộc trò chuyện này. “Tôi cũng sẽ ghi âm,” ông đùa, “phòng trường hợp cậu kể lại rằng, ‘Nicolosi nói rằng bọn đồng tính là bọn bệnh hoạn dị hợm và biến thái và tất cả bọn chúng nên xuống địa ngục.’”

Tôi cười. Ông vẫn như ngày nào – bông lơn và ấm áp. Ông nói rằng ông đã nghĩ về tôi suốt kể từ lúc tôi gọi. Tôi hỏi tại sao, nếu ông đã rất chắc chắn rằng tôi “đã ngộ ra được”, tôi vẫn không thay đổi được khuynh hướng tính dục của mình.

Nicolosi nói rằng kỹ thuật của ông đã được cải tiến – ngày nay bệnh nhân của ông tập trung vào sự hấp dẫn giới tính thay vì chỉ nói chung chung về nguyên nhân của đồng tính luyến ái. Liệu pháp, ông nói, đã trở nên hiệu quả hơn. Tuy nhiên, một phần lý do liệu pháp này đã thất bại với tôi, ông nói, là vì tôi đã bế tắc: Không có người đàn ông nào có thể liên kết được với tôi, và cha mẹ tôi đã không hiểu tôi. Vẫn là những điều ông nói với tôi suốt thời trung học.

Còn những người khớp với mô hình của ông thì sao? “Sau gần 30 năm làm việc, tôi có thể nói với cậu rằng tôi chưa từng gặp một người đồng tính nào có được một mối quan hệ yêu thương và tôn trọng đối với cha mình,” ông nói. Tôi đã nghe hết những điều này từ trước đây.

Tôi suy nghĩ, trong lúc ông ấy nói, tất cả những điều ông nói về tìm hiểu về tình trạng đồng tính luyến ái, việc thực sự là người đồng tính nằm ngoài trải nghiệm của Nicolosi. Đối với ông ấy, việc thay đổi khuynh hướng tính dục của một người là một mệnh đề giả định. Ông chưa từng sống trong hoàn cảnh đó. Chỉ có những bệnh nhân của ông phải trải qua sự thất bại của ý tưởng của ông ta.

Sống cuộc đời của chính mình

Tôi hỏi rằng ông nhớ điều gì nhất ở tôi. “Tôi chỉ có thể hình dung một thiếu niên trong phòng của mình ở một thị trấn nhỏ,” ông nói. “Cậu thường kể cho tôi về sự cô đơn, những đứa trẻ ở trường – cậu thật sự không có bạn. Cậu tuyệt vọng muốn thoát ra.”

Ông đang cố dụ tôi, làm cho tôi nói chuyện với ông một cách cởi mở. Ông là nhà trị liệu, và tôi một lần nữa làm bệnh nhân của ông. Tôi rất ít nói. Tôi kể với ông rằng tôi cuối cùng cũng rời Arizona.

“Và tôi đã khuyến khích cậu, đúng không?” ông nói. “Thành thật nhé, Gabriel, tôi muốn cậu xem tôi như một người đã không làm cậu cảm thấy tồi tệ hơn về bản thân mình, một người không đã không buộc cậu làm hoặc tin vào bất cứ điều gì ở bản thân cậu mà cậu không muốn tin.”

Đúng là trong thời gian trị liệu, tôi đã không cảm thấy bị buộc phải tin vào lý thuyết của ông. Như phóng xạ hạt nhân, những tổn hại xuất hiện sau này, khi tôi nhận ra rằng khuynh hướng tính dục của tôi sẽ không thay đổi. Tôi đã có thể kể cho Nicolosi về những ý định tự tử của mình, thời gian tôi ở trong viện tâm thần. Tôi đã có thể kể với ông rằng cha mẹ tôi vẫn không thể hiểu nổi tôi nhưng giờ đây tôi đã trưởng thành và điều đó không còn ảnh hưởng nhiều tới tôi nữa. Tôi đã có thể kể với ông rằng tôi đã kết hôn với một người đàn ông.

Nhưng tôi nhận ra rằng điều đó sẽ không giúp ích được gì: Tôi đã thay đổi từ khi tôi bỏ trị liệu, nhưng Nicolosi thì không. Trong nhiều năm tôi đã chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc thầm kín nhất với ông. Bây giờ tôi muốn giữ nó cho bản thân mình.

Theo 6sac.com