(TTVN Online) - Có những thống kê không thể bị bỏ qua và một trong số đó là thành tích ghi bàn của Darren Bent tại Sunderland. Tất cả rồi sẽ tự hỏi, tại sao Bent lại không được Fabio Capello chú ý đến?

Đây chắc chắn là mùa giải hiệu quả nhất của Bent tại Premier League. Với hai bàn thắng ghi được trong trận gặp Birmingham cuối tuần qua, tiền đạo người Anh đã có được 20 bàn ghi tên mình, nhiều hơn hai bàn so với thành tích 18 lần sút tung lưới đối phương ở Charlton vào mùa bóng 2005-06. Bên cạnh đó, Bent cũng trở thành cầu thủ đầu tiên của Sunderland đạt tới mốc này kể từ Kevin Phillips cách đây một thập kỷ. Cho tới trước trận đấu tại Aston Villa vào rạng sáng qua, Bent không bỏ lỡ bất cứ trận đấu nào ở Premier League kể từ khi gia nhập Sunderland. Điều đó có nghĩa là trong một mùa giải mà CLB vùng Wearside từng có 3 tháng ở phía sau của bảng xếp hạng và suýt chút nữa bị kéo xuống khu vực cầm đèn đỏ, Bent chưa một lần trải qua giai đoạn tịt ngòi trong ít nhất là 3 vòng đấu liên tiếp. Đi sâu hơn, không một cầu thủ nào ở Premier League ghi bàn nhiều hơn anh trong 15 phút đầu tiên của trận đấu, một khoảng thời gian mà các đối thủ của Sunderland thường tỏ ra rất sung sức và hứng khởi. Thậm chí, cựu tiền đạo của Tottenham còn chọc thủng lưới nhóm bộ tứ Man United, Arsenal, Chelsea và Liverpool hay những đội bóng trong tốp 10 như Everton và Birmingham. Để so sánh, Wayne Rooney là cầu thủ người Anh duy nhất đạt hiệu suất ghi bàn ổn định hơn Bent và trong khi chân sút của Man United nằm trong số những gương mặt xuất sắc nhất thế giới, anh gặp nhiều thuận lợi hơn nhờ khoác áo ĐKVĐ Premier League. Thậm chí, khi Sunderland trải qua 14 trận không thắng, Bent vẫn ghi 6 bàn và 4 trận trong số này, họ giành được các kết quả hòa. Bất chấp tất cả, Bent vẫn không được Capello chú ý đến. Trừ Rooney ghi được 26 bàn, 4 tiền đạo mà Capello sử dụng trong trận giao hữu gần đây với Ai Cập đều có thành tích kém hơn Bent rất nhiều. Jermain Defoe có 17 bàn, trong đó có 5 bàn vào lưới Wigan và 3 bàn vào lưới Hull, Carlon Cole có 9, Peter Crouch 5 và Emile Heskey 3. Như vậy, xét về phong độ, thành tích của Bent vượt trội. Nên nói thêm, số bàn thắng mà Crouch có được là vào lưới Birmingham, Wigan, Blackburn và Fulham, còn của Heskey là trước Burnley và Sunderland. Tuy nhiên, phong độ không phải là tất cả bởi thường thì không nhiều HLV chọn một đội hình tham dự World Cup chỉ dựa vào phong độ. Trên tất cả vẫn là vấn đề đẳng cấp. Vậy ở trường hợp của Bent? Trong 4 năm kể từ sau World Cup 2006, Bent đá 123 trận ở Premier League cho Charlton, Tottenham và Sunderland, ghi 51 bàn. Cùng thời gian, thành tích của Defoe là 119 và 49, của Crouch là 121 và 29, Cole có 25 bàn trong 97 trận và Heskey 20 bàn trong 120 trận. Ở Rooney là 64 bàn trong 121 trận, Michael Owen là 22 bàn trong 79 trận. Thật khó tin là Capello chỉ gọi Heskey hay Crouch, những cầu thủ có lợi thế về thể lực, chiều cao hay chỉ đơn giản là sự có mặt của họ khiến hậu vệ đối phương phải thận trọng hơn. Thế nhưng, Bent ở thời điểm hiện tại không chỉ là cầu thủ ghi bàn và không có gì khác. Hai năm khoác áo Tottenham đã giúp anh trưởng thành hơn về tính cách và khả năng thích nghi. Nhờ vậy, anh có thể chơi trong mọi sơ đồ, đá cặp cùng Kenwyne Jones, Benjani, Fraizer Campbell hay thậm chí là chơi một mình ở Sunderland. Rõ ràng, 5 trận đấu quốc tế là không đủ để đánh giá những phẩm chất của Bent nhưng chừng nào Capello chưa có mặt ở Wearside và tận mắt chứng kiến chân sút của Sunderland thi đấu, cơ hội để anh trở lại đội tuyển Anh là không có. Điều gì sẽ xảy ra nếu Rooney chấn thương, ốm hay bị treo giò tại Nam Phi và Capello chỉ có những tiền đạo ghi bàn như Defoe, Crouch hay Heskey mà không phải là Bent?