Thỉnh thoảng anh lại đưa cô ta về nhà tôi, đi lại như người trong nhà, không một chút e ngại. Cô ta trơ trẽn õng ẹo, ôm vai bá cổ chồng tôi như thể cô ta mới chính là vợ, còn tôi chỉ là người dưng.

Tam su cay dang cua nguoi vo bat luc nhin ' bo nhi ' cua chong di lai trong nha - Anh 1

Anh và cô ta ôm vai bá cổ, âu yếm nhau như vợ chồng thực sự, còn tôi - chỉ như người dưng (ảnh minh họa)

Tôi đã từng rất bằng lòng với hạnh phúc hiện tại của mình. Một người chồng biết kiếm tiền, biết quan tâm vợ con. Và 2 cô con gái ngoan ngoãn xinh xắn. Nhưng giờ đây mái ấm đó chỉ mang lại cho tôi sự đau đớn, tủi cực mà tôi chưa có cách nào thoát ra.

Cưới nhau được 2 năm tôi sinh bé gái đầu lòng. Hai vợ chồng mừng lắm, suốt ngày quấn quýt bên con. Nhất là anh, lúc nào cũng cưng nựng con gái, đi đâu cũng ẵm con đi theo, ai nhìn cũng cười bảo “đúng là người tình kiếp trước của nhau có khác”. Tôi thấy hạnh phúc vô cùng khi nhìn anh âu yếm yêu thương con gái như vậy. Rồi tôi lại sinh bé thứ 2 cũng là con gái. Lần sinh này của tôi diễn ra khá vất vả. Tôi tí mất mạng vì bị băng huyết, cuối cùng phải cắt bỏ dạ con mới thoát được nguy hiểm.

Chồng tôi, anh vẫn đón nhận đứa con thứ 2 với thái độ vui vẻ và yêu thương nó như đứa đầu lòng. Đi đâu 3 bố con cũng đi với nhau. Song anh đối với tôi thì có phần lạnh nhạt.

Tam su cay dang cua nguoi vo bat luc nhin ' bo nhi ' cua chong di lai trong nha - Anh 2

Với tôi, anh có phần lạnh nhạt (ảnh minh họa)

Anh không mấy khi gần gũi tôi. Nếu có cũng chỉ “qua loa” miễn cưỡng. Lúc đầu tôi luôn băn khoăn, ấm ức trong lòng. Bởi từ trước tới giờ hai vợ chồng vốn rất “mặn nồng”, vậy mà giờ anh thay đổi như một người hoàn toàn khác. Tôi cố gạn hỏi anh lý do của sự “lạnh nhạt” ây, anh chỉ ậm ừ cho qua câu chuyện, sau thấy tôi gạn hỏi nhiều quá, anh gắt lên: Em hỏi chuyện ấy làm gì, chuyện đó còn ý nghĩa gì với em, em có sinh nở được cho chồng nữa không? Cái anh cần là một cô vợ biết đẻ và phải đẻ được ra con trai ấy.

Câu trả lời của anh như trăm ngàn lưỡi dao cứa vào lòng tôi. Thì ra bao lâu nay anh vẫn mong chờ tôi đẻ con trai. 2 đứa con gái tôi sinh cho anh vẫn không có ý nghĩa gì, dù tôi gần mất mạng để sinh con cho anh, anh vẫn coi tôi là cô vợ không biết đẻ.

Gạt nước mắt, tôi im lặng vào phòng ngồi đó với bao nỗi cay đắng không thốt ra được thành lời.

Cũng kể từ hôm đó, quan hệ giữa chúng tôi càng căng thẳng. Thường cả hai ít nói chuyện. Đêm ngủ cũng mỗi đưa một nơi quay lưng lại với nhau.

Cho đến một ngày, qua tin nhắn tôi phát hiện anh đã có tình nhân bên ngoài, chính là thư ký riêng của anh, thậm chí cô ta còn đang thai đứa con của anh. Cô ta nhắn tin kết quả siêu âm thai cho anh với niềm sung sướng “trơ trẽn” còn tôi òa khóc trong đau khổ tột cùng.

Đúng lúc tôi cầm điện thoại của anh với hai dòng nước mắt lăn dài trên má, thì anh đi vào, vội vàng giật lại chiếc điện thoại từ tay tôi. Nhìn vào màn hình biết tôi đã đọc tin nhắn từ bồ anh gửi tới, anh làm tôi sốc với thái độ dửng dưng như không có chuyện gì nghiêm trọng của anh.

“Em biết rồi cũng tốt, anh cũng không cần phải giấu diếm nữa cho mệt. Cô ấy đang mang thai đứa con trai của anh vì thế mong em đừng làm gì quá đáng, em nên chấp nhận sống chung cùng cô ấy dưới một mái nhà là tốt nhất.” Anh lạnh lùng quay bước mặc tôi “chết đứng” với nỗi đau vò xé.

Đúng là khi tôi đã biết chuyện, anh cứ thản nhiên công khai đi lại với cô ta không cần phải giấu diếm úp mở gì. Thỉnh thoảng anh lại đưa cô ta về nhà tôi, đi lại như người trong nhà, không một chút e ngại. Cô ta trơ trẽn õng ẹo, ôm vai bá cổ chồng tôi như thể cô ta mới chính là vợ, còn tôi chỉ là người dưng.

Đắng lòng là chồng tôi coi đó là hạnh phúc, và yêu cầu tôi chấp nhận điều đó như điều hiển nhiên bởi tôi không thể đẻ được con cho anh nữa.

Có lúc cay đắng quá, tôi muốn ngay lập tức xách vali đi rời xa sự bạc bẽo trơ trẽn của anh và cô bồ, nhưng vì con tôi đành đứng lại. Thực sự tôi không muốn con mình sống trong một “mái ấm khuyết nửa”. Ngược lại tôi cũng suy nghĩ rất nhiều rằng mình có nên giữ lại ngôi nhà không tình yêu này cho con không? Nó có còn là một môi trường tốt cho con lớn khôn nữa không? Con tôi có thực sự cần một người cha như vậy?

Linh Anh