(ĐSCT) Gần đây, nhiều diện tích rừng ở huyện Nam Đông, tỉnh Thừa Thiên - Huế bị “chảy máu” bởi lâm tặc và người dân. Nhiều rừng phòng hộ bị đốt, chặt phá một cách không thương tiếc để xóa nhà tạm biến thành rừng trồng, rừng tư nhân.

Địa bàn huyện Nam Đông đã có nhiều nơi đất trống đồi trọc Ảnh hưởng của bão số 9 đã làm mọi thứ trên địa bàn huyện miền núi Nam Đông tan hoang, thiệt hại nặng nề. Sức tàn phá của thiên nhiên quả là ghê gớm nhưng sự tàn phá của con người còn kinh khủng hơn. Chúng tôi đến xã Hương Sơn, nơi có rừng phòng hộ đầu nguồn. Từ trung tâm xã đi đường 74 đến khe Ba Xoa rồi lên đồi La Ngà, nơi đỉnh “cổng trời”. Hình ảnh đập vào mắt chúng tôi là ngổn ngang những cây gỗ nằm trơ trọi trên khoảng rộng đất rừng đã bị đốt còn đen màu tro. Con đường xuyên từ chân núi đến cổng trời đã mòn vì người, vật thường xuyên vận chuyển gỗ. Tại đây, hàng chục héc-ta rừng bị tận diệt không còn một bóng cây xanh. Những khúc gỗ thành phẩm chưa kịp vận chuyển. Màu xanh còn lại là của những cây bắp, cây chuối được trồng thay thế cũng bị ngã, đổ do cơn bão số 9. Án ngữ ngay trên đỉnh là lán trại của một gia đình bấy lâu phát rừng để làm rẫy. Nhiều gốc cây rất to còn sót lại Không chỉ riêng ở khu vực cổng trời này, rừng tại nhiều khu vực nhỏ lẻ khác ở các xã Thượng Quảng, Hương Hữu, Thượng Lộ... cũng đang bị tàn phá nặng nề. Một phần khá lớn diện tích rừng phòng hộ, rừng nghèo tiềm năng, rừng bìm, cây bụi... được chuyển thành rừng trồng, rừng sản xuất. Gỗ thành phẩm vẫn còn nằm lại trong rừng Ông Hồ Ánh Liên, Chủ tịch UBND xã Hương Sơn, cho biết: “176,2 héc-ta rừng trong dự án thí điểm của Bộ Nông nghiệp đối với xã Hương Sơn được giao cho hai thôn Ca Giăng và La Hia khai thác theo kiểu cộng đồng, chuyển thành rừng trồng, rừng sản xuất. Còn khu vực khe Ba Xoa, xã không quản lý mà của Ban quản lý rừng phòng hộ (BQLRPH) Nam Đông”. Vừa qua, BQLRPH Nam Đông đã giao đất rừng cho người dân theo Quyết định số 111/QĐ-UBND ngày 12-1-2006 của UBND tỉnh, mục đích là để bảo vệ khu vực rừng phòng hộ trên tuyến đường 74 thuộc xã Hương Sơn. Ngoài ra, người dân “phá rừng” để lấy gỗ làm nhà, xóa nhà tạm. Hiện trên địa bàn xã có 17 gia đình được khai thác gỗ để xóa nhà tạm. Không chỉ các hộ này mà nhiều người khác cũng đua nhau vào rừng chặt, đốt, phá... rừng. Hai thôn Ca Giăng và La Hia có gần 100 hộ, nếu tất cả các hộ này đua nhau khai thác với sự “bảo hộ” như vậy thì chả mấy chốc thành đất trống, đồi núi trọc. Sau khi triệt hạ số rừng này, người dân sẽ trồng lại chủ yếu là bạch đàn và keo lai, biến thành rừng trồng của mình. Nếu trồng lại rừng thì phải đến gần 10 năm sau hoặc lâu hơn. Đối tượng khai thác gỗ, phá rừng không chỉ có người dân mà còn cả lâm tặc. Họ khai thác một cách tận diệt bằng cưa máy. Thừa Thiên - Huế có 46 xã miền núi sinh sống chủ yếu dựa vào rừng, đất rừng. Nhờ giao đất, giao rừng mà đời sống của đồng bào các dân tộc đã thay đổi; quản lý, bảo vệ và trồng rừng tốt hơn. Mới đây nhất, UBND tỉnh ra quyết định thu hồi 2.599 héc-ta đất rừng của các đơn vị như BQLRPH Nam Đông, Ban quản lý rừng Hương Thủy trả lại cho các địa phương để giao đất cho dân trồng rừng. Tuy nhiên, việc giao đất, giao rừng một cách ồ ạt, quản lý lỏng lẻo như vậy thì rừng bị tàn phá nặng nề, khó hoặc rất lâu mới khôi phục được.