Mẹ ơi, không biết giờ này ở nhà bố mẹ và em trai đã ngủ chưa? Qua giao thừa rồi, con nhớ bố mẹ, nhớ em, nhớ nhà quá. Vậy là 3 năm rồi, con không về ăn tết được.

Ngày xưa, khi con đòi lấy Tuấn, bố mẹ khóc ròng phản đối, đêm nào con tỉnh cũng nghe tiếng mẹ sụt sịt, thở dài. Vậy mà con không nghe, cứ một mực đòi cưới, cứ chạy theo cái gọi là “tiếng gọi tình yêu ” mà không chịu nghĩ đến khó khăn thực tế. Nhà mình ở Lào Cai, vậy mà con theo chồng về tận Cần Thơ làm dâu. Còn nhớ ngày con cưới, mẹ nước mắt ngắn dài cầm tay con nói, thế là mất con gái rồi. Con khóc nhưng lại an ủi mẹ, con lấy chồng thôi mà, rồi vợ chồng con sẽ về thăm mẹ. Đưa dâu con, đằng đẵng gần 2 tuần trời cả đi lẫn về.

Về làm dâu xứ lạ, con mới thấm dần những nỗi tủi thân, nỗi nhớ nhà dày vò, có những đêm nhớ bố, nhớ mẹ đến phát khóc mẹ à. Kết hôn rồi, con mới thấy cuộc sống không có màu hồng như khi con tô vẽ, vợ chồng con có lúc va chạm, cơm không lành, canh không ngọt. Rồi những khác biệt vùng miền mà con không kịp thích nghi… Mọi thứ với con đều mới mẻ và lạ lẫm, con cứ tưởng mình đã hiểu biết, đã trang bị cho mình những kiến thức để có thể sống cuộc đời của riêng mình, nhưng hóa ra ngần ấy vẫn chưa thấm vào đâu mẹ ạ.

Con lấy chồng xa, tết năm đầu tiên thì bầu bí. Tết năm thứ 2, và cả năm thứ 3 này nữa thì con nhỏ. Khoảng cách địa lý quá xa xôi khiến con không thể về được. Con chỉ có thể gọi điện về nghe giọng bố, giọng mẹ, giọng em. Chẳng có năm nào mà tết con không rơi nước mắt vì nhớ nhà mẹ ạ.

Tet nam nay nha minh the nao ha me? - Anh 1

Ảnh minh họa

Bố mẹ có khỏe không, 3 năm rồi, chắc bố mẹ tóc đã bạc đi nhiều, em trai năm nay lên lớp 9, chắc cũng lớn lắm rồi mẹ nhỉ. Bố mẹ chịu khó ăn uống, mua sắm quần áo vào nhé. Con xem trên ti vi, thấy báo ngoài bắc mình rét hại, trên quê mình còn có băng tuyết, con xót xa lắm mẹ à. Bố mẹ đều có tuổi rồi, đừng tham công tiếc việc nữa, nhớ dành thời gian nghỉ ngơi nhiều mẹ nhé.

Mẹ dặn bố uống ít rượu thôi mẹ nhé, bố uống rồi không ăn được, cứ gầy rộc đi, con thấy xót ruột lắm. Cả mẹ nữa, hôm trước gọi điện còn thấy mẹ ho nhiều quá, mẹ nhớ uống thuốc thang, mặc ấm vào, đừng để ốm nhé.

Con nhớ em trai lắm, ngày con đi lấy chồng, thằng bé mới lớp 6. Giờ đã thành chàng thanh niên cao lớn rồi mẹ nhỉ. Em có nhắc con nhiều không mẹ, lâu lắm chẳng được gặp em rồi.

Vừa nãy con vừa làm cơm cúng giao thừa xong. Trong này đón tết khác ngoài mình lắm mẹ ạ. Bố mẹ chồng con sắm tết to lắm, may là bố mẹ chồng con tâm lý, thương con con mọn nên cũng làm hết việc nhà, lo sắm tết, con chỉ hộ ít nào hay ít nấy thôi. Ở nhà, bố mẹ ăn tết có to không?

Mẹ ơi, nhiều khi nhắm mắt vào, có nằm mơ con cũng không thể tưởng tượng ra được 3 năm rồi con không được về nhà mẹ ạ. Nhưng mẹ đừng buồn nhé, con gái mẹ nhất định sẽ đưa cháu ngoại về thăm bố mẹ, đợi tết năm sau, cháu lớn hơn chút nữa mẹ nhé. Vợ chồng con sẽ đưa cháu về.

Bố mẹ đừng lo cho con, con gái mẹ hạnh phúc lắm. Con tuy lấy chồng xa, nhưng bố mẹ chồng con rất tốt, chồng con cũng yêu thương, chiều chuộng vợ con. Anh ấy thật sự là chỗ dựa vững chắc cho con, con gái mẹ hạnh phúc lắm mẹ à. Bố mẹ hãy ăn tết thật vui vẻ, con biết sẽ có đêm nào đấy mẹ khóc thầm vì nhớ con, nhưng mẹ đừng buồn, đừng khóc nhiều mẹ nhé. Bởi con luôn nhớ về bố mẹ, cầu chúc cho bố mẹ mạnh khỏe, an nhiên. Con hứa, năm sau con sẽ về với bố mẹ, với gia đình mình.