RANG THANH

Hiện công tác tại tạp chí Gia đình và Trẻ em.

Tác phẩm đã xuất bản: Tập truyện ngắn “Đá của trăm năm”, NXB Phụ nữ 2006; thơ “Bay lặng im” - 2008, “Mây trắng” - 2012; truyện dài thiếu nhi “Tí Chổi” 2 tập 2009 và 2010.

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 1

Mây trắng

chạm vào cánh cửa

huyền miên nở

tóc xưa mây trắng

dùng dằng giăng mơ

đừng day dứt nữa những tủi buồn

thế giới đang lỏng dần tan rữa những cánh hoa

bay đi

bờ lau táp gió

nắng xanh ấm da vàng

mùa cải tàn song mây

những đứa trẻ lem luốc

mắt trong giọt đầy

những bà mẹ còng lưng

rối rít cánh hoa rời cuống

còn tiếng thở sâu trên đất này

còn mây trắng bay…

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 2

Hoàn hảo

ta ngắt nhành hoa vì nó quá đẹp

ta đã ngắt nhành hoa vì nghĩ rằng ta cho nó tình yêu hoàn hảo của ta

nhưng ta giết nhành hoa

như kết liễu chính mình

yêu em

ta xác tín tình yêu áp đặt hạnh phúc

ta đã không để ý gương mặt em cúi gục

trên tháng ngày huy hoàng của ta

những bông hồng vỡ rụng…

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 3

Con đường

đêm tối đêm tối nàng cứ đi

vũng lầy vết nứt những tàn tro

bầy hình nhân xém lửa

nàng còn nỗi nhớ về anh

đường thênh mây gió

bướm đêm bay bằng hơi thở của nàng

lũ chim đêm ngủ say cơn mộng của nàng

bình yên những chạc cây non…

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 4

Dự cảm

ta đã nói với nhau rất nhiều

về sự già cỗi của những hàng cây

về đỉnh núi cao ngất, những vực sâu

biển một ngày kia còn mình ta với sóng

ta nói với nhau kiếp này, và thời gian

sự hủy hoại thiên đường, niềm thơ ngây say đắm

ta nói với nhau rất nhiều

vòng tay ấm xiết ghì cuống quýt

quên mưa buồn

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 5

Bài thơ để anh đặt tên

anh đừng đợi một năm hai năm nữa

tình yêu của em

có thể bạc đi như tóc trên mái đầu hai ta

sự bất tử của một dòng sông

sự vĩnh hằng của một ngọn núi

dấu vết ngày nào ta đến đó

chúng sẽ không biết

để có thể mọc lên một nhành lau trắng rụng tóc

hay một nhành hoa mẫu đơn đỏ rực

rờ rỡ chết như thơ ngây cô độc

anh cũng đừng nói về cơn mộng đêm qua

tiếng chim ác ma rùng rùng gãy gục rặng tre

em sẽ không khóc

nước mắt quá nhạt hay quá mặn dù long lanh đẹp đẽ

đều vô nghĩa khi bài thơ ta viết cho người lìa bỏ ta

buổi sáng của dòng sông là cái chết của bầy sẻ con mất nhà…

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 6

Ngày mai

không còn chút sức lực nào cho ngày mai của mình

ngươi có đứng bên cửa nhà ta

chờ ta mở cửa đón ngươi cùng ánh sáng?

bây giờ ngực ta co rút

những cơn ho khan làm ta tái nhợt

ngươi đã cướp đi cả nỗi nhớ ngày hôm qua của ta tươi đẹp

còn chút gì tơ trong để mà mơ mộng?

ngày mai ngươi cũng thành quá khứ của ta thôi

vì ta hay vì ngươi?

ngày nào ta cũng trút cạn.

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 7

ĐOÀN NGỌC THU

Hiện công tác tại Báo Điện tử VietnamPlus, Thông tấn xã Việt Nam.

Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội và Hội Nhà văn Việt Nam.

Tác phẩm đã xuất bản:”Thì thầm sông trăng” - tập thơ, “Khúc hoang tưởng chiều mưa” - tập thơ; “Muộn” - tập thơ; “Quá giang” - tập thơ; “Vé một lượt” - tập thơ…

Mùa yêu

Từ thuở "bắt được nhau"

Ngày nào cũng là ngày yêu

Thời gian nào cũng là lễ tình nhân

Không gian em ngập anh

Yêu ướt ngày nắng, yêu khô đêm mưa

Dốc ngược biển cho cạn

Tãi núi ra cho mòn

Yêu từ bình mình đến hoàng hôn

Từng giây tồn tại...

Ánh tình yêu sáng lấp lánh như sao của đêm nối với tia ngày

Vắt từ Đông sang Tây

Anh,

từ thuở "bắt được nhau"

Đời mình chỉ có một mùa

Mùa yêu nhau!

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 8

Tháng ba đi nhưng ta vẫn còn nhau

Có hạt mưa tháng Ba rơi vào tóc em

Có sợi nắng tháng Ba đọng vào mắt em

Có hơi thở gió tháng Ba lướt qua môi em...

Có loài hoa, chỉ tháng Ba mới đơm bông cho em

Cây mộc hiên nhà nở trắng hoa

Hương dịụ nhắc

Cái thuở mình từng yêu say đắm

Đã từng nghĩ có thể chết vì nhau

Đừng buông tay, chiếc bình sẽ vỡ

Dẫu không là pha lê, chỉ gốm đất bình thường

Chẳng phải cây vẫn lớn lên từ đất

Chẳng phải Hạnh phúc luôn chính là cái ta để mất?

Hoa gạo chói bừng sắc đỏ để… rụng

Tháng Ba rồi đi... ta có níu được đâu?

Nhưng chắc chắn là ta sẽ còn nhau

Vì cây em trồng vẫn đơm hoa kết trái

Bởi bếp lửa trong nhà mình còn cháy

Cho bữa cơm chiều, rộn rã tiếng cười con

Đi mãi rồi sẽ mỏi gối chồn chân

Em biết luôn có bờ vai sẵn chờ cho em tựa

Dẫu dù em vẫn có thể vấp ngã

Nhưng ngã thế nào, cũng vẫn có anh nâng...

Thế là tháng Ba, tiễn nốt mùa Xuân

Khép luôn cả chuyến lãng du bồng bột

Em khẽ đổ chén rượu mời cận môi chẳng uống

Hương rượu năm xưa còn chất ngất men say...

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 9

Vỡ...

Là ký ức điên cuồng lao vào tâm can cào cấu

Là nỗi buồn xô đập vết thương không bầm tím

Là lẫn lộn lời yêu, tráo trở và xác tín

Là nín câm em trong bóng tối lặng… nhớ

Vỡ…

Từng vệt nắng lao xao rắc vàng lên lối phố

Từng cánh gió giang hồ phiêu bạt không bến đỗ

Từng lá rơi giữa thinh không ngã sõng soài trên cỏ

Từng bước chân người đi về phía không nhau…

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 10

Biệt khúc

Một ngày em dừng chân

Trên con đường mình chung bước

Anh đừng nhắc chuyện xưa từng có

Không gian em làm đau người đến sau

Nào ai muốn mình là chuyện phiếm

Mua vui không đủ giập bã trầu...

Một ngày em xa

Thì cứ đặt ký ức nằm nghiêng

Như con mèo ốm trên bậu cửa

Níu móng xước đêm

Cố không ngã vào lãng quên

Một ngày

Sỏi đá đi về hai phía ngược chiều

Cơn mưa cũ vắt qua miền ân ái

Em yêu anh ở chốn không em không anh...

Tho Trang Thanh va Doan Ngoc Thu - Anh 11

Anh đừng nhớ em nữa

Tại sao cứ nhớ em anh lại buồn

Em vẫn xa như thế

Mình đã bao giờ gần?

Em biết chẳng thể trả lại anh sự bình yên

Ngày mình chưa gặp gỡ

Em đâu hay đã vô tình gieo nhớ...

Lá mắt lá dõi theo em bao mùa

Lá bóng lá đổ vào cô quạnh

Không gian anh nhặt tiếng thở dài em

Anh đừng nhớ em nữa

Trời Thu đã ngưng gió

Những lá vàng cuối cùng đã ngủ

Trên mặt đường không còn những dấu chân...

Đi ngược lối nhau...